Truyện ngôn tình hay

Truyện:Độc Tôn Tam Giới - Chương 0912

Độc Tôn Tam Giới
Trọn bộ 2349 chương
Chương 0912: Ba môn đồ
0.00
(0 votes)


Chương (1-2349)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

Lão gia hỏa này vô cùng lưu manh.

Cái gọi là vươn tay không đánh người đang cười, Bộ Đan Vương này thành thành thật thật khuất phục, Giang Trần cũng không tiện gõ hắn.

- Lão Bộ, xem ra ngộ tính ngươi không thấp a. Thái Huyền Tạo Mộng đan đã tìm hiểu xong rồi?

Trong mắt Bộ Đan Vương hiện lên vẻ vui mừng:

- Nếu không phải có sư tôn chỉ điểm, chỉ sợ lão Bộ ta đã hao tâm tổn phí mười đời người cũng chỉ có uổng công mà thôi. Học vấn đan đạo của sư tôn sâu như biển, lão Bộ vui lòng phục tùng.

Trong lúc đó bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng cãi lộn.

- Bộ lão nhân, ngươi đoạt sư tôn của ta lại còn không biết xấu hổ. Đã nói rồi, ta nhập môn sớm hơn ngươi, sau này ngươi phải gọi ta làm sư huynh.

Nghe thấy thanh âm này đã biết người này nhất định là Lữ Phong Đan Vương, chính là kẻ già mà không nên nết kia.

Lữ Phong Đan Vương sải bước đi tới, nhìn thấy Giang Trần cũng kêu lên:

- Sư tôn à, người thực bất công. Những đan phương mà người cho ta, cộng lại đều không bằng Thái Huyền Tạo Mộng đan. Đây là đãi ngộ của đại sư huynh giống như ta sao?

Lão ngoan đồng này mở miệng ngậm miệng đều tự cho mình là đại sư huynh.

Bộ Đan Vương bên cạnh dở khóc dở cười, nếu tính toán theo thời gian nhập môn, Lữ Phong Đan Vương quả thực sớm hơn, tự gọi là Đại sư huynh dường như cũng không có gì là không ổn.

Có Lữ Phong Đan Vương và Bộ Đan Vương phụ tá, trọng trách của Giang Trần nhẹ nhõm hơn nhiều. Đem một ít nội dung bài giảng giao cho hai người này trước, coi như là chia sẻ một ít nhiệm vụ giảng bài cho bọn họ.

Bộ Đan Vương và Lữ Phong Đan Vương đều là Đan Vương nhất đẳng trong Lưu Ly vương thành, ngộ tính tự nhiên đều cực cao, Giang Trần tùy tiện chỉ điểm vài cái bọn họ đã thông suốt.

Có hai người này hỗ trợ, Giang Trần cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Nhưng mà Giang Trần cũng không dám để cho bọn họ giảng quá nhiều, dù sao mọi người đều muốn nghe Chân Đan Vương hắn giảng bài. Lại không phải muốn những người khác giảng.

Giao hết cho Lữ Phong Đan Vương và Bộ Đan Vương, bỗng nhiên bên ngoài lại có người tới thông báo, nói là quán quân thi đấu đan tháp cầu kiến.

Lâm Yến Vũ?

Giang Trần vỗ đầu một cái, nhiều chuyện cho nên khiến cho hắn quên mất việc này.

Nếu như nói cả Lưu Ly vương thành ai có thể khiến cho người trẻ tuổi tâm khí cao ngạo như Lâm Yến Vũ này dễ bảo, vậy thì chỉ có một mình Giang Trần.

Bởi vì Giang Trần có hai tầng thân phận, đều là người có thể sai khiến được Lâm Yến Vũ.

Thứ nhất hắn là ân nhân cứu mạng, ban đầu ở cửa man hoang, nếu như không phải Giang Trần giải vây cho Lâm Yến Vũ, chỉ sợ Lâm Yến Vũ ở trước mặt Yến Sơn lục lang đã bị thiệt thòi lớn.

Thứ hai là thân phận Chân Đan Vương, đối với Chân Đan Vương, Lâm Yến Vũ càng tràn ngập sùng bái. Cũng không phải hắn sùng bái Chân Đan Vương mù quáng. Mà là bởi vì Chân Đan Vương đả bại Kê Lang Đan Vương không ai bì nổi. Mà Kê Lang Đan Vương lại là tử thù của Lâm Yến Vũ.

Bộ Đan Vương đối với Lâm Yến Vũ mà nói có thể nói là không xa lạ gì, nhìn thấy thiên tài đan đạo trẻ tuổi lại ngoan ngoãn giống như cừu non đứng ở trước mặt Giang Trần, Bộ Đan Vương cũng có chút ngoài ý muốn.

Trước khi Bộ Đan Vương trở thành môn hạ của Giang Trần, hắn là đại biểu của bên Tu La đại đế, từng hai lần tới đại biểu Tu La đại đế chiêu mộ, mời chào Lâm Yến Vũ.

Cho nên Bộ Đan Vương đối với tính cách của Lâm Yến Vũ cũng có lý giải nhất định. Người trẻ tuổi kia nhìn như ngoan ngoãn, trên thực tế lại trong nhu có cương, người bình thường rất khó làm thay đổi chủ ý của hắn được.

Bộ Đan Vương đại biểu cho Tu La đại đế tới mời chào Lâm Yến Vũ nhiều lần như vậy, biểu hiện của Lâm Yến Vũ vẫn là khách khí, nhưng còn chưa có hứa hẹn gì thực chất. Cũng chưa bao giờ tỏ thái độ nhất định sẽ gia nhập nhất mạch của Tu La đại đế.

Thiên tài đan đạo tán tu nhìn như nhu hòa này lại có chủ kiến kinh người.

Giờ phút này gặp nhau trong trường hợp này, ngược lại có chút xấu hổ.

Lâm Yến Vũ nhìn thấy Bộ Đan Vương, cũng có chút kinh ngạc, nhưng mà cũng không nói gì, chỉ cung kính hành lễ với Giang Trần:

- Chân tiền bối, vãn bối Lâm Yến Vũ bái kiến.

Giang Trần cười khổ:

- Sao ta lại thành tiền bối rồi?

Vẻ mặt Lâm Yến Vũ vô cùng thành thật nói:

- Chân Đan Vương chính là đan đạo đệ nhất nhân của Lưu Ly vương thành, gọi là tiền bối cũng là điều đương nhiên.

Lời này Lữ Phong Đan Vương và Bộ Đan Vương đều vô cùng thích nghe.

Bọn họ bái vào làm môn hạ của Giang Trần, đó là chuyện tâm phục khẩu phục. Nhưng nếu như Lâm Yến Vũ này xưng huynh gọi đệ với Giang Trần mà nói, vậy sẽ khiến cho bọn họ trên phương diện mặt mũi có chút khó xử.

Một vãn bối trẻ tuổi như vậy, bối phận còn cao hơn bọn họ một bối, vậy thì sau này làm sao có thể ngẩng cao đầu lên làm người được?

Cũng may Lâm Yến Vũ vô cùng biết điều, cũng không giống như trước kia gọi Giang Trần là Hoàng đạo hữu. Bằng không mặt mũi của hai lão đầu này quả thực không biết đặt vào đâu.

Giang Trần cũng ý thức được vấn đề này, cũng không có nói gì nữa mà mang theo vài phần vui vẻ hỏi Lâm Yến Vũ:

- Tại sao ngươi không tiến vào đan tháp?

Lâm Yến Vũ vội nói:

- Tất cả mọi người xin lùi thời gian tiến vào đan tháp nửa tháng, chủ sự cũng đã phê chuẩn. Tất cả mọi người đều muốn nghe tiền bối giảng bài.

Lữ Phong Đan Vương cười hắc hắc, vô cùng quái dị nói:

- Những tiểu tử này quả thực giảo hoạt.

Giang Trần cũng không cảm thấy bất ngờ mà lại hỏi:

- Sau này có tính toán gì không?

- Vãn bối định đi theo tiền bối, lắng nghe tiền bối dạy dỗ.

Lâm Yến Vũ thành kính nói ra.

Một tiền bối có thể đánh bại Kê Lang Đan Vương trên phương diện đan đạo, đáng giá để Lâm Yến Vũ hắn tôn trọng, thành kính như vậy.

Nhưng mà Lữ Phong Đan Vương lại nhíu mày la lên:

- Tiểu tử, ngươi cũng muốn tới đoạt sư tôn của chúng ta sao?

Bộ Đan Vương cũng dùng vẻ mặt bất thiện nhìn qua Lâm Yến Vũ.

Giang Trần nhẹ nhàng cười nói:

- Hai người các ngươi không nên bắt nạt người trẻ tuổi. Yến Vũ là người trẻ tuổi mà ta xem trọng.

Lâm Yến Vũ nghe vậy trong lòng khẽ động, bước lên phía trước rồi quỳ lạy:

- Mong tiền bối rủ lòng thương xót, thu nhận đệ tử tiến vào môn hộ của ngài. Đệ tử nhất định sẽ phụng dưỡng sư tôn, tận tâm tận lực.

Giang Trần vốn có ý định này, bằng không hắn cũng không dẫn dắt Lâm Yến Vũ vào trong Lưu Ly vương thành.

Nhưng mà loại chuyện như thu đệ tử này, không phải trò đùa, Giang Trần trầm ngâm rồi nói:

- Ngươi không hối hận?

Lâm Yến Vũ nghiêm túc nói:

- Đệ tử tuyệt đối không hối hận.

Lâm Yến Vũ không phải người ngu, thực lực đan đạo của Chân Đan Vương biểu hiện vô cùng rõ ràng. Loại thần thoại bất bại như Kê Lang Đan Vương cũng bị nam nhân này đánh bại, người mạnh như vậy Thần Uyên đại lục có mấy người?

Mặc dù gia tộc Lâm Yến Vũ có tiếng là học vấn thâm uyên, thế nhưng tất cả chỉ là chuyện quá khứ.

*****

Truyền thừa tới tay hắn hiện tại cũng chỉ còn có một bộ phận, hơn nữa cho dù gia tộc có tiếng học vấn uyên thâm, cho dù có kế thừa toàn bộ, muốn tìm Đan Hỏa thành báo thù cơ hồ không có hy vọng nào.

Muốn báo thù, muốn khôi phục lại sự huy hoàng của Lâm gia, chỉ có một đường hy vọng này. Chính là bái vào làm môn hạ của tiền bối đan đạo giống như thần này. Thỉnh cầu người thu nhận, học nghệ của người.

Hai ngày qua, Lâm Yến Vũ nhiều lần suy nghĩ chuyện này, cuối cùng mới đưa ra kết luận như vậy.

Giang Trần bỗng nhiên cười rộ lên, nhìn qua Bộ Đan Vương và Lữ Phong Đan Vương rồi nói:

- Ta có ý muốn thu hắn làm đệ tử, các ngươi cảm thấy thế nào?

Giang Trần đã gật đầu, Lữ Phong Đan Vương và Bộ Đan Vương tự nhiên không có khả năng phản đối.

Lại nói bọn họ cũng không có lý do gì phản đối. Dùng địa vị đan đạo của sư tôn, nhất định sẽ muốn rộng rãi thu môn đồ.

Lữ Phong Đan Vương lầm bầm nói:

- Dù sao ta cũng là Đại sư huynh.

Bộ Đan Vương cười khổ một tiếng, mặc dù hắn không chú ý tới hư danh, chỉ là hắn cũng không muốn rớt lại đằng sau một người trẻ tuổi.

Lâm Yến Vũ nhìn thấy hai lão đầu này cũng không có phản đối, trong lòng đại hỉ, vội nói:

- Yến Vũ bái kiến nhị vị sư huynh.

Ý tứ này chính là thừa nhận hai người này chính là sư huynh của hắn.

Lữ Phong Đan Vương lập tức mặt mày hớn hở, thái độ lập tức chuyển biến một trăm tám mươi độ, nói:

- Hảo tiểu tử, hảo tiểu tử, có nhãn lực. Được rồi, sau khi ngươi nhập môn, một ít việc cực nhọc phụng dưỡng sư tôn phải nhờ vào người trẻ tuổi như ngươi đảm đương rồi.

Lữ Phong Đan Vương lập tức bày ra phong phạm của Đại sư huynh, lão nhân này nhìn như lão ngoan đồng, kỳ thực cũng có chút thông minh vặt.

Lâm Yến Vũ vội nói:

- Đây là chuyện nên làm, nhị vị sư huynh đức cao vọng trọng, là thái đẩu đã thành danh trong đan đạo. Tự nhiên tiểu đệ phải làm những chuyện này.

Bộ Đan Vương than nhẹ một tiếng, nhớ tới lúc trước hắn đại biểu Tu La đại đế không có mời chào thành công kẻ này. Mà kẻ này lại can tâm tình nguyện bái làm môn hạ sư tôn.

So trước so sau, làm cho trong lòng Bộ Đan Vương cảm khái ngàn vạn.

Thoạt nhìn lực hấp dẫn của Tu La đại đế với người trẻ tuổi đã có xu thế bị Chân Đan Vương trẻ tuổi này đàn áp xuống dưới.

Bộ Đan Vương mới nhập môn, địa vị không có được củng cố, tự nhiên cũng không cậy già lên mặt, hắn vỗ vỗ vai Lâm Yến Vũ, chỉ cổ vũ mà không nói gì.

- Yến Vũ, hai vị sư huynh của ngươi đều định tham gia giảng bài, làm trợ thủ cho ta. Ngươi cũng đừng làm người nghe, đến lúc đó cùng ta giảng bài đi.

Lâm Yến Vũ cả kinh:

- Đệ tử... Đệ tử cũng giảng bài sao?

Đừng nhìn gia tộc của Lâm Yến Vũ có tiếng là học rộng, kiên thức uyên thâm, thế nhưng mà khi hắn còn bé gia tộc đã gặp biến cố, từ nhỏ đến lớn đều lang bạt khắp nơi, kỳ thực không khác gì tán tu.

Tuy rằng hắn có nội tình gia tội, không tới mức luống cuống, thế nhưng giảng bài trên bục mà nói, lại là một chuyện khác.

Giang Trần vỗ vỗ vai hắn, nói:

- Không cần phải lo lắng, nên nói gì ta sẽ giao cho ngươi. Đây là ma luyện, ngươi muốn trở thành truyền kỳ đan đạo mà thế nhân kính ngưỡng nhất định phải trải qua những chuyện này.

Truyền kỳ đan đạo.

Ba đệ tử nghe vậy đều giật mình vạn phần.

Giang Trần lại lạnh nhạt nói:

- Nếu như các ngươi đã bái vào làm môn hạ của ta, tương lai không có cách nào trở thành truyền kỳ đan đạo của đại lục thì chính là sự thất bại của ta.

Lời nói này vô cùng giòn giã, khiến cho người khác không thể sinh ra lòng hoài n ghi.

Bởi vì sự tự tin từ trên người Giang Trần phát ra, mỗi một người bọn họ đều cảm nhận được rõ ràng.

Truyền kỳ đan đạo sao?

Không thể không nói, cho dù là lão nhân già khọm như Bộ Đan Vương và Lữ Phong Đan Vương giờ phút này cũng có cảm giác nhiệt huyết dâng trào.

Mười ngày giảng bài khiến cho cả Lưu Ly vương thành chờ mong rốt cuộc cũng tới.

Giang Trần ở Lưu Ly vương tháp mang theo ba môn đồ, bắt đầu giảng bài.

Lúc trước Thái Uyên các khai trương Giang Trần giảng ba ngày, đã hấp dẫn rất nhiều người. Chỉ bất quá khi đó mọi người cũng chỉ vừa mới biết rõ tên tuổi của Chân Đan Vương mà thôi.

Hiện tại so với lần trước lại khác biệt rất lớn.

Lần kia Giang Trần chỉ đả bại Vinh Đan Vương, một Đan Vương lục cấp mà thôi.

Mà hôm nay Giang Trần đả bại Kê Lang Đan Vương không ai bì nổi, đả bại thần thoại bất bại của Đan Hỏa thành. Giang Trần hiện tại nghiễm nhiên trở thành đan đạo đệ nhất nhân của Lưu Ly vương thành.

Cho nên trình độ náo nhiệt của mười ngày giảng bài này không cần phải nói.

Dưới đan tháp kéo dài tới vài dặm khắp nơi đều có vô số người. Bốn phía đông nghịt, căn bản không nhìn ra một khe hở nào.

Vừa nhấc mắt nhìn qua chí ít cũng có tới trăm vạn người.

Đây là những người vận khí tốt, sớm chiếm được chỗ tốt. Những người không chiếm được chỗ tốt thì chỉ có thể ở bên ngoài bồi hồi, số lượng những người này cũng không biết có bao nhiêu.

Đệ nhất nhân đan đạo bắt đầu giảng bài, hơn nữa giảng liền mười ngày. Loại thịnh hội này có khả năng mười năm, trăm năm cũng không gặp được một lần. Ai cũng không có khả năng bỏ qua.

Bắt đầu giảng bài, mở màn của Giang Trần là nói tới hàng loạt, dẫn chứng ra rất nhiều điển cố đan đạo. Hơn nữa dung hợp rất nhiều tri thức đan đạo của các lưu phái, đề cao trình độ của lần giảng bài này.

Cơ hồ mở màn, hắn đã hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

Đối với lần giảng bài này, Giang Trần cũng tỉ mỉ chuẩn bị một chút. Hắn biết rõ mọi người muốn nghe hắn giảng bài, chứ không phải muốn nghe những chuyện không tới nơi tới chốn kia.

CHo nên ngay từ đầu Giang Trần nói tới một ít điển cố giống như mồi câu đặt trước mặt mọi người.

Đương nhiên cũng chỉ có kỳ tài đan đạo học rộng biết nhiều như Giang Trần mới có thể nhẹ nhàng làm như vậy. Đem nhiều học vấn ra áp súc giảng trong vòng mười ngày như vậy.

Trong lúc nhất thời trong vòng phạm vi mười dặm lặng ngắt như tờ.

Vốn những cường giả đan đạo trong Lưu Ly vương thành mang theo tâm lý náo nhiệt sau khi nghe những điển cố kinh người mở màn của Giang Trần, rốt cuộc cũng không dứt nổi chân ra, nghe tới si mê, say sưa. Hoàn toàn quên đi mục đích của bản thân vốn chỉ tới xem náo nhiệt.

Giật mình nhất cũng không phải là những người này mà là ba môn đồ bên cạnh Giang Trần. Ba người này vốn đã cảm thấy rất bội phục với học vấn của sư tôn.

Nhưng càng nghe, bọn họ mới càng biết rõ mình hóa ra chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Trình độ bài giảng của sư tôn đã hoàn toàn siêu việt Lưu Ly vương thành, có thể nói là trình độ cao chưa từng có.

Chuyện này khiến cho bọn họ cảm giác, không chỉ là đơn thuần nâng cao trình độ thêm một bước, mà là tăng lên mấy bước.

Cũng không phải Giang Trần cố tình khoe khoang, thực sự là hắn dùng tri thức đan đạo Chư Thiên kiếp trước mà giảng. Nếu như trình độ quá thấp, ngay cả hắn cũng cảm thấy xấu hổ.

Crypto.com Exchange

Chương (1-2349)