Truyện ngôn tình hay

Truyện:Cực Phẩm Vú Em - Chương 085

Cực Phẩm Vú Em
Trọn bộ 462 chương
Chương 085: Quang Minh thánh nữ
0.00
(0 votes)


Chương (1-462)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

Lần này từ Vong Linh cốc đi ra rất thuận lợi, không còn Vong Linh Âm Phong thao túng phía sau, đám còn lại trong Vong Linh cốc chỉ có thể tính là phế thải. Hơn nữa, có Boss khủng – Đại trưởng lão Vong Linh tộc ở đây, thì còn đám Vong Linh nào dám tới gây chuyện với nhóm Cao Lôi Hoa chứ?

Ôm Bảo Bảo đang ngủ say, nhóm người Cao Lôi Hoa nhanh chóng đi tới cửa cốc. Nhìn tầng phong ấn mờ mờ phía cửa cốc Cao Lôi Hoa khẽ thở dài:

- Cuối cùng đã ra ngoài rồi.

Cao Lôi Hoa than một tiếng sau đó nhìn mấy người phía sau.

Trong ba người phía sau, Vong Linh Đại trưởng lão cùng Tra Lý đều là mới bước ra khỏi phong ấn, nơi đây không có người quen, cho nên hai người bọn họ nhất định phải ở cùng Cao Lôi Hoa.

Chỉ có Tiểu Tam sau khi ra khỏi Vong Linh cốc là ly khai. Nếu không có duyên, cả đời cũng không gặp lại được. Về phần Nguyệt Nhị, bây giờ đang nằm trên lưng Cao Lôi Hoa ngủ ngon! Do lúc thấy sắp xuất cốc, Nguyệt Nhị trong hưng phấn lại quên cái chân bị bong gân, vì thế Nguyệt Nhị đáng thương lại một lần nữa chỉ có thể nằm trên lưng Cao Lôi Hoa.

- Tiểu Tam, ngươi đi một mình không sao chứ?

Cao Lôi Hoa quay đầu khẽ hỏi Tiểu Tam, trong lòng hắn sớm biết Tiểu Tam là nữ nhân, chỉ giả bộ không nhận ra mà thôi. Bây giờ để nàng đi một mình, Cao Lôi Hoa có hơi lo lắng.

- Không thành vấn đề.

Giọng Tiểu Tam vẫn khàn khàn như trước:

- Thủ hạ của ta cách Vong Linh cốc không xa, mới có mấy ngày, bọn họ có thể vẫn ở đó chờ ta. Tự ta có phương pháp liên hệ với bọn họ, chỉ cần sau khi liên hệ được thì sự an toàn của ta không thành vấn đề.

- Như vậy thì tốt rồi.

Cao Lôi Hoa khẽ gật đầu, trong lòng cũng hơi an tâm:

- Thế thì ta đây cũng an tâm, một khi đã như vậy, sau khi ra khỏi Vong Linh cốc, chúng ta chia tay thôi.

- Ừm.

Tiểu Tam cúi đầu khẽ đáp, lúc này trong lòng nàng nhiều lần nghĩ muốn tự vén tóc của mình lên để Cao Lôi Hoa nhìn hai năm rõ mười là "cô" không phải "anh", nhưng cuối cùng nàng cũng không dám vén suối tóc của mình lên, chỉ lẳng lặng đứng đó.

- Vậy, có duyên chúng ta sẽ gặp lại nhé!

Cao Lôi Hoa vỗ nhẹ vai Tiểu Tam, sau đó nói với Tra Lý và Đại trưởng lão:

- Chúng ta đi thôi.

- Ừm, đi

Đại trưởng lão và Tra Lý cùng lên tiếng, sau đó đi theo Cao Lôi Hoa.

Ba người Cao Lôi Hoa, Đại trưởng lão và Tra Lý dần dần đi xa...

- A.

Nhìn Cao Lôi Hoa xa dần, Tiểu Tam cười khổ, sau đó tay khẽ thả mái tóc xuống, lập tức lộ ra gương mặt xinh đẹp đến nỗi làm người ta hít thở không thông.

- Lần sau còn có cơ hội gặp lại anh sao?

Tiểu Tam thì thầm....

**********

- Ba, chẳng lẽ ba không nhận ra Tiểu Tam là nữ nhân sao?

Nguyệt Nhị trên lưng Cao Lôi Hoa không biết tỉnh từ lúc nào, nàng xoa cổ Cao Lôi Hoa hỏi.

- A, con nói đi!

Cao Lôi Hoa cười nhẹ, không trả lời.

- Ba!

Nguyệt Nhị bất mãn phát lên người Cao Lôi Hoa vài cái.

- Hắc hắc, nhận ra hay không nhận ra có gì quan trọng đâu? Ha ha, nếu không có gì ngoài ý muốn, chúng ta ắt sẽ không gặp lại Tiểu Tam nữa. Cho nên Tiểu Tam là nam hay nữ đối với chúng ta mà nói cũng không có ý nghĩa gì, đúng không?

Cao Lôi Hoa khẽ cười, cõng Nguyệt Nhị chậm rãi bước về phía trước.

- Khụ khụ! Cao Lôi Hoa huynh đệ, bây giờ chúng ta không thảo luận vấn đề nam hay nữ nữa. Hiện giờ chúng ta nên bàn khi nào chúng ta đến nơi thì hơn.

Tra Lý khụ một tiếng, đi sau Cao Lôi Hoa hỏi.

- À.

Cao Lôi Hoa cười khẽ:

- Nhà ta cách Vong Linh cốc cũng không xa, một lúc nữa là tới rồi.

Cao Lôi Hoa nheo mắt nhìn phía xa, vào Vong Linh cốc cũng được khoảng ba ngày rồi, không biết trong thời gian này Tĩnh Tâm ra sao, không thấy mình về chắc nàng sẽ lo lắng lắm đây, còn bọn nhỏ thì không biết có dậy sớm chạy hay không nữa? Còn nữa, bọn nó ăn có quen hay không?

Trong lúc nhất thời, Cao Lôi Hoa suy nghĩ miên man...

Nghĩ tới Tĩnh Tâm, Cao Lôi Hoa sờ sờ chiếc nhẫn chứa 'Âm Hồn thảo' và quả cây 'lang nha bổng'. Lần này thu hoạch thật sự khá khẩm! Có Âm Hồn thảo, nhất định có thể làm Tĩnh Tâm hoàn toàn cảm nhận được lạc thú nuôi con bằng sữa mẹ.

- Vậy cuối cùng phải đi bao lâu đây!

Tra Lý bất mãn nói:

- Ta muốn biết chính xác một chút.

- Chính xác hả, ờ, nếu chúng ta triển khai tốc độ toàn lực cũng không mất bao lâu, nhiều nhất là mấy canh giờ thôi!

Cao Lôi Hoa lên tiếng.

- Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta toàn lực chạy đi!

Tra Lý vội vàng nói.

- OK, tùy ý ngươi.

Cao Lôi Hoa cười cười, với bậc tám hiện giờ thì tốc độ của hắn còn nhanh hơn vài phần so với trước kia. Luận về tốc độ, Cao Lôi Hoa tự thấy không thua người khác:

- Vậy các ngươi đuổi theo ta nhé!

Cao Lôi Hoa khẽ cười giòn một tiếng, lưng cõng Nguyệt Nhị, tay ôm Bảo Bảo, sau đó thi triển tốc độ, trong nháy mắt hóa thành một tia lôi quang bay đi.

- Chết tiệt, các ngươi cũng không thông cảm cho lão già ta à!

Vong Linh Đại trưởng lão thở dài, cũng đành phải biến thành một đạo hắc quang theo sau Cao Lôi Hoa. Tuy lão là vong linh pháp sư nhưng lão vẫn là cao thủ thánh cấp! Tốc độ đối với lão không thành vấn đề.

- Ha ha

Tra Lý cười lớn một tiếng, guồng chân bám sát phía sau Cao Lôi Hoa cùng Đại trưởng lão...

Dưới sự toàn lực thi triển, ba người rất nhanh về đến Quang Minh đế đô.

- Cao Lôi Hoa huynh đệ, chúng ta tới chưa? Ta đói bụng rồi.

Tra Lý không biết ngượng nói với Cao Lôi Hoa, xem như việc Cao Lôi Hoa cho hắn ăn là việc "tất lẽ dĩ ngẫu" vậy. Đồng thời, Vong Linh Đại trưởng lão cũng nhìn Cao Lôi Hoa chằm chằm, tuy nhiên không phải do lão đói mà bởi vì ánh sáng bên ngoài làm lão rất khó chịu, lão cũng muốn sớm tìm một góc yên tĩnh tránh né ánh mặt trời.

- Hề hề, tới Quang Minh đế đô cũng là về đến nhà rồi.

Cao Lôi Hoa cười nói:

- Tuy nhiên, với bộ dạng hiện giờ của hai người mà dẫn về nhà ta lúc này thì không thích hợp lắm.

Cao Lôi Hoa chỉ vào quần áo của Đại trưởng lão và Tra Lý:

- Các ngươi nhìn mình đi, một kẻ trên người khoác hắc bào không biết mặc từ bao lâu rồi. Một thì không ngờ còn mặc da thú, hắc hắc. Trước hết theo ta đi đổi quần áo rồi mới về nhà. Nhà ta còn có mấy đứa nhỏ, ta sợ hai người các ngươi hù dọa bọn nhỏ mất.

-......

Tra Lý và Đại trưởng lão đồng thời ngắm lại quần áo trên người, sau đó đành cười trừ...

*********

Dưới sự dẫn đường của Cao Lôi Hoa, Đại trưởng lão và Tra Lý đi vào một cửa hàng bán quần áo nhìn qua trông khá tốt.

Tuy rằng Cao Lôi Hoa sống ở đế đô chưa lâu nhưng mấy cửa hàng phục vụ sinh hoạt hàng ngày hắn vẫn biết chút ít. Cửa hàng trang phục này tương đối có danh tiếng ở khu vực này.

- Ông chủ, tìm cho hai người này một bộ quần áo thích hợp nhé.

Sau khi tiến vào cửa, Cao Lôi Hoa liền gọi ông chủ, rồi chỉ vào Đại trưởng lão và Tra Lý phía sau.

- À, vâng.

Ông chủ đáp một tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn Tra Lý với toàn thân da thú và hắc bào sáng bóng của Đại trưởng lão. Lập tức mắt y sáng ngời:

- Chậc chậc, hai vị khách nhân trông thật cá tính!

Nói xong, y đứng lên đi đến bên cạnh Tra Lý và Đại trưởng lão, sau đó sờ sờ da thú trên người Tra Lý lẫn hắc bào của Đại trưởng lão:

- Phục trang siêu hiện đại và phục trang cổ xưa cơ à. Quả nhiên là người có gu thẩm mỹ cao.

- Sặc!

Cao Lôi Hoa há hốc mồm, gu thẩm mỹ cao?! Da thú cùng hắc bào phát sáng mà kêu là thẩm mỹ cao, chậc chậc!

- Ha ha, xem tôi này, thiếu chút nữa quên mất mục đích hai vị đến đây rồi. Tiểu Mỹ, cô mau tới giúp hai vị khách này chọn hai bộ quần áo thích hợp!

Ông chủ sau khi khen ngợi Đại trưởng lão và Tra Lý không ngớt liền hô một tiếng.

- Dạ, vâng!

Một thiếu nữ đáng yêu từ bên trong chạy ra:

- Là hai vị này muốn chọn quần áo sao?

- Chính là bọn họ.

Cao Lôi Hoa cười cười chỉ chỉ Tra Lý cùng Đại trưởng lão bên cạnh.

Thiếu nữ sau khi đi ra, nhìn thấy mấy người Cao Lôi Hoa liền bật cười khanh khách.

Trong ba người Cao Lôi Hoa trước mắt, Tra Lý thì cả người khoác da thú đúng là trang phục model siêu hiện đại. Mà bộ áo bào pháp sư màu đen của Đại trưởng lão, nếu Cao Lôi Hoa đoán không sai chính là trang phục model cổ xưa như lời của ông chủ, tuy nhiên cũng đúng, cái hắc bào trên người Đại trưởng lão ít nhất cũng mấy ngàn năm trước mới có thể thấy nhãn hiệu này.

Duy nhất có Cao Lôi Hoa là bình thường thì tay ôm đứa trẻ, lưng lại cõng một đứa khác.

Lập tức hình tượng ba người Cao Lôi Hoa khá là khôi hài.

- Thật xin lỗi, thất lễ rồi.

Thiếu nữ sau khi cười nhanh chóng che miệng lại, xin lỗi ba người Cao Lôi Hoa:

- Rất xin lỗi, mời hai vị muốn chọn quần áo đi theo tôi!

Sau đó thiếu nữ ra hiệu, ý bảo Tra Lý và Đại trưởng lão theo nàng đi vào nhà.

- Hai người vào chọn vài bộ đi, thử xem có bộ nào hợp không.

Cao Lôi Hoa phất phất tay cười nói.

Đại trưởng lão cùng Tra Lý mặt không chút biểu tình gì đi chọn quần áo, sau đó dưới sự chỉ dẫn của thiếu nữ, đi vào phòng trong thay đồ.

Cao Lôi Hoa mỉm cười, sau khi thấy hai người Đại trưởng lão đi vào, hắn cũng đi vào trong cửa hàng, định bụng tìm vài bộ quần áo thích hợp cho Bảo Bảo và Nguyệt Nhị.

- Nguyệt Nhị, con cũng xuống đi chọn cho mình vào bộ đi.

Cao Lôi Hoa vỗ vỗ Nguyệt Nhị trên lưng.

- Không cần đâu, con ở trên lưng ba ba chọn là được.

Nguyệt Nhị cười cười, nằm trên lưng Cao Lôi Hoa không chịu xuống.

- Được, vậy nhìn thấy ưng bộ nào thì nói nhé.

Cao Lôi Hoa khẽ cười, lưng cõng Nguyệt Nhị đi dạo quanh cửa hàng.

Đang lúc Cao Lôi Hoa chọn lựa kỹ càng mấy quần áo, cánh cửa cửa hàng bị người đẩy vào.

- Ông chủ, đâu rồi! Đưa chúng ta đi chọn vào bộ quần áo thích hợp.

Một bóng người bước nhanh vào, sau đó nói oang oang.

- Ủa? Giọng nói này nghe rất quen!

Cao Lôi Hoa đang chọn quần áo, nghe được âm thanh này liền quay đầu lại nhìn người vừa tới.

Vừa đến là một gã thiếu niên cùng một người thiếu nữ, phía sau còn có một đám người hầu. Lên tiếng chính là gã trai kia.

Thấy kẻ này, Cao Lôi Hoa cười tà ác, hắc! Đâu chỉ là người quen, phải nói là quá "quen"...

*****

Cao Lôi Hoa hơi ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mắt, bởi vì hắn cảm thấy thanh âm này khá quen thuộc. Tới khi Cao Lôi Hoa nhìn thấy chủ nhân của thanh âm này, hắn liền nở nụ cười.

Người quen, đích thật là người quen, hơn nữa rất "quen" là đằng khác.

Nếu Cao Lôi Hoa không nhớ nhầm, cái tên đang sủa ông ổng này chính là Ivan – vương tử điện hạ của Quang Minh đế quốc. Quan trọng nhất chính là Cao Lôi Hoa còn lưu lại ít 'quà lưu niệm' trên người hắn. 'Món quà' này có thể khiến cho vương tử Ivan hưởng thụ sự đau đớn khi lôi quang nhập thể qua từng tháng! Trong lần đầu tiên, Cao Lôi Hoa thiếu chút nữa đã đem hắn biến thành 'người quen' rồi, đương nhiên, là người quen bị lôi quang oanh tạc.

Hiện giờ xem chừng bộ dáng của vương tử Ivan là đang dẫn đủ loại bạn gái đi dạo mấy cửa hàng quần áo đây.

- He he.

Cao Lôi Hoa khẽ cười, sau khi liếc nhìn Ivan một cái thì không hề để ý tới nữa. Chỉ một mực lựa chọn quần áo và đồ dùng hàng ngày cho Bảo Bảo và Nguyệt Nhị. Lúc này Cao Lôi Hoa cũng không có tâm tư đi quản tên Ivan kiêu ngạo kia, hắn chỉ cần biết là không chọc tới bản thân mình mà thôi, còn sự sống chết của người khác thì về cơ bản là Cao Lôi Hoa cũng sẽ không quá để ý. Đương nhiên, ngoại trừ đôi lúc tình phụ tử bao la của Cao Lôi Hoa lên tiếng.

- Này, ông chủ! Có nghe thấy gì hay không, sao còn đứng đó làm gì, còn không mau lại đây tiếp đãi khác nhân hả?

Vương tử Ivan đáng thương hình như còn chưa nhìn rõ hình dáng Cao Lôi Hoa. Hắn chỉ nhìn thấy bóng người phía trước cõng một bé gái trên lưng, còn trong lòng thì ôm một em bé. Hơn nữa sau khi tiến vào cửa, hắn nhìn thấy người này đầu tiên chứ không phải là ông chủ ngồi ở trong góc. Cho nên hắn liền cho rằng người này là ông chủ cửa hàng nhỏ này:

- Còn đứng ở đó làm gì, mau lại đây tiếp khách đi?

Cao Lôi Hoa tất nhiên là không phản ứng, hắn hiểu tên vương tử Ivan đáng thương này đang nhận nhầm mình là ông chủ. Cho nên hắn vẫn bình tĩnh chọn quần áo như trước.

- Chết tiệt! Tai ngươi điếc à?

Vương tử Ivan quát to một tiếng:

- Còn không lại đây cho ta?

Nhìn thấy Cao Lôi Hoa chậm chạp không đến, vương tử Ivan cảm thấy mất hết cả sĩ diện! Tuy rằng không có mắng to vì muốn giữ gìn phong độ trước mặt mỹ nữ, nhưng giọng điệu cũng đã không còn khách khí nữa rồi.

- Vương tử Ivan, chúng ta chỉ tới chọn vài bộ quần áo mà thôi, đừng nên nói như vậy nữa.

Lúc này thiếu nữ áo trắng bên cạnh vương tử Ivan hơi hơi nhíu mày, thoáng bất mãn nói với Ivan.

- Hề hề.

Vương tử Ivan cười ngượng ngùng, lúc đầu vốn còn muốn thể hiện trước mặt mỹ nữ. Nhưng dường như hiệu quả không tốt cho lắm.

Lúc này, ông chủ cửa hàng đã đứng lên nghênh đón:

- Các vị hiểu lầm rồi, vị tiên sinh đang cõng bé gái kia không phải là người của cửa hàng. Đó cũng là khách hàng mà.

- Ủa? Vậy ngươi là ông chủ cửa hàng này hả?

Vương tử Ivan cau mày nói.

- À, đúng vậy. Mấy vị cần cái gì thì cứ thoải mái chọn đi.

Ông chủ cười bồi nói, cửa hàng quần áo của hắn tuy nhỏ, nhưng cực có tiếng trong vùng lân cận gần đây. Hơn nữa, lúc này hắn cũng phát hiện thân phận mấy vị khách hàng này không tầm thường. Có thể đi cùng vương tử Ivan thì hiển nhiên thân phận cũng sẽ không thấp.

Thiếu nữ áo trắng cười với ông chủ:

- Hóa ra tiên sinh kia không phải là nhân viên của cửa hàng, chúng tôi thật thất lễ quá.

Thiếu nữ này sau khi nở nụ cười liền tiến về phía Cao Lôi Hoa.

- Vị tiên sinh này.

Thiếu nữ áo trắng đi tới bên cạnh Cao Lôi Hoa khẽ gọi một câu.

- Ô? Gọi tôi sao?

Đang chọn lựa y phục cho Bảo Bảo, Cao Lôi Hoa quay đầu nghi hoặc hỏi.

- Đúng vậy! Vừa rồi người bạn của tôi thật sự vô lễ quá, tôi thay mặt hắn xin lỗi ngài.

- Ồ, không sao cả.

Cao Lôi Hoa mỉm cười, thầm nghĩ: "Tiểu cô nương này thật là lễ phép." Ấn tượng đầu tiên của người này đối với người khác rất quan trọng, ấn tượng đầu tiên của Cao Lôi Hoa về thiếu nữ áo trắng không tồi.

- Cảm tạ sự khoan dung của ngài.

Thiếu nữ áo trắng cười duyên với Cao Lôi Hoa, sau đó nàng nhìn Bảo Bảo trong lòng Cao Lôi Hoa:

- Ôi, một em bé thật là dễ thương, là con của ngày đúng không?

- Ừm, đúng vậy. Là con gái của tôi.

Cao Lôi Hoa khẽ cười, Bảo Bảo tuy rằng còn đang mê man, nhưng vẫn bộc lộ vẻ đáng yêu như búp bê vậy. Một vẻ đáng yêu quả thực khiến ai nấy đều muốn tranh giành.

- Tôi, có thể ôm cô bé một chút được không?

Thiếu nữ áo trắng vừa cười vừa nói với Cao Lôi Hoa.

- À, hiện giờ nó còn đang ngủ, chỉ e là không được.

Cao Lôi Hoa mỉm cười, tuy rằng tiểu cô nương trước mắt này khiến cho Cao Lôi Hoa có ấn tượng rất tốt, nhưng hắn vẫn cảm thấy được lực lượng quang minh trên người nàng ấy. Mà Bảo Bảo lại là người mang lực lượng hắc ám, nên Cao Lôi Hoa cũng không dám mạo hiểm để Bảo Bảo vào tay nàng.

- Ồ, thực xin lỗi.

Thiếu nữ áo trắng nhỏ giọng, bàn tay nhỏ của nàng khẽ vuốt ve mặt Bảo Bảo:

- Thực là đáng yêu.

- A.

Cao Lôi Hoa mỉm cười.

- Đúng rồi, tiên sinh, hình như con gái của ngài bị bệnh thì phải.

Thiếu nữ áo trắng đang nhìn Bảo Bảo thì đột nhiên nói.

- Ừm!

Cao Lôi Hoa cau cau mày, Bảo Bảo cũng không phải bị bệnh, chẳng qua là sau khi phá vỡ phong ấn thì cơ thể vẫn còn rất hư nhược mà thôi.

- Tôi là Thánh nữ Quang Minh thần điện – Bích Lệ Ti.

Thiếu nữ áo trắng nói khẽ:

- Vị tiên sinh này có cần ta điều trị cho con gái của ngài hay không?

- Quang Minh thần điện?

Cao Lôi Hoa cười khổ, thật đáng tiếc cho cô gái lương thiện này. Nói thật, sau lần hành trình tới phong ấn vừa rồi, Cao Lôi Hoa thấy rất phản cảm với bốn tên Quang Minh thần của Quang Minh thần điện. Nguyên nhân bởi vì phong ấn thiếu chút nữa đã lấy đi mạng nhỏ của Bảo Bảo.

Cho nên Cao Lôi Hoa cũng không có thiện cảm gì với Quang Minh thần điện này.

Cao Lôi Hoa không phản ứng, nhưng Nguyệt Nhị trên lưng thì có, cô bé mở mắt, kinh ngạc nhìn thiếu nữ cao hơn mình chút ít trước mặt:

- Cô, là Quang Minh Thánh nữ Bích Lệ Ti sao?!

- Ừm, đúng vậy. Tiểu muội muội biết ta à?

Bích Lệ Ti khẽ cười, nói.

- Có! Biết chứ! Tôi là Quang Minh ma pháp sư – Nguyệt Nhị.

Nguyệt Nhị nở nụ cười, thân là Quang Minh ma pháp sư nên nàng có biết chút ít chuyện tình trong Quang Minh thần điện.

Thánh nữ Bích Lệ Ti là Quang Minh Thánh nữ của Quang Minh thần điện, nàng cũng là một thánh nữ rất được nhân dân hoan nghênh. Bởi vì nàng là một vị thánh nữ chính trực, luôn lo nghĩ cho nhân dân! Trong tầng lớp bình dân thì Bích Lệ Ti rất được khen ngợi, bởi vì nàng bình dị gần gũi, hơn nữa đối nhân xử thế lại rất có lễ độ, lại thường xuyên trợ giúp những nhà nghèo khó. Ngoài ra nàng càng lớn càng trong sáng, xinh đẹp cho nên có địa vị rất cao trong dân gian.

Cao Lôi Hoa khẽ cười:

- A, cảm ơn Thánh nữ Bích Lệ Ti đã quan tâm, con gái của tôi không có việc gì cả, nó chỉ mệt quá mà thôi, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là sẽ không sao hết.

- Ồ, tôi hơi đa sự rồi.

Bích Lệ Ti nở một nụ cười xinh đẹp. Kỳ thực vừa rồi dù chỉ chạm vào Bảo Bảo là Bích Lệ Ti cũng đã cảm thấy một luồng lực lượng hắc ám rồi, ngoài ra còn có cả một khí tức thần cấp thần bí nữa!

Thân là Quang Minh Thánh nữ, cảm giác của nàng đối với lực lượng hắc ám khác hẳn người thường. Cho dù hiện giờ lực lượng hắc ám trên người Bảo Bảo rất yếu, nhưng vẫn khiến cho nàng xuất hiện cảm ứng.

Vốn nàng muốn dùng quang minh ma pháp để xua tan ma lực hắc ám trên người Bảo Bảo, nhưng Cao Lôi Hoa lại khiến cho nàng có một cảm giác không thể kháng cự. Tuy rằng biết rõ Bảo Bảo hoàn toàn không phải mệt mỏi, nhưng lại không phản bác lại lời của Cao Lôi Hoa.

- Thật là xấu hổ, đã làm phiền ngài rồi.

Bích Lệ Ti cười ngọt ngào.

- Không có gì, cô không cần để ý đâu.

Cao Lôi Hoa cười khẽ.

- Bích Lệ Ti, còn nói chuyện gì với hắn thế. Chúng ta còn phải chọn vài món quần áo đó.

Lúc này, vương tử Ivan ở bên kia thấy Bích Lệ Ti nói chuyện khá lâu với đám người Cao Lôi Hoa, hơn nữa xem chừng vẫn chưa dứt được câu chuyện, nên Ivan không nhịn được liền hô một tiếng.

Cao Lôi Hoa cười khỉnh, xem ra tên vương tử Ivan này vẫn chưa nhận ra mình. Chẳng qua cũng là do sự chú ý của hắn đều để hết lên cả người Thánh nữ Bích Lệ Ti rồi, từ đầu tới cuối không hề liếc nhìn Cao Lôi Hoa lấy một cái, như thế thì sao có thể nhận ra Cao Lôi Hoa được chứ?

- Ừm, bằng hữu của tôi gọi rồi, tôi phải quay lại đây.

Bích Lệ Ti mỉm cười với Cao Lôi Hoa.

- Ừm.

Cao Lôi Hoa khẽ đáp, tay cầm bộ quần áo ướm thử lên người Bảo Bảo.

Lúc này, ngay khi Bích Lệ Ti xoay người quay trở lại chỗ vương tử Ivan, thì Tiểu Mỹ dễ thương kia vừa vặn dẫn Đại trưởng lão và Tra Lý từ trong phòng ra.

Toàn thân Tra Lý hiện giờ đều là trọng trang (trang bị nặng), nhìn qua thật uy vũ bất phàm. Cửa hàng quần áo này không chỉ bán quần áo bình thường, mà còn có cả một ít loại thiết giáp nữa. Còn Đại trưởng lão vẫn một màu đen giống như trước, chẳng qua hắc bào này trông khá mới.

Sau khi Đại trưởng lão từ trong phòng đi ra, chợt quay đầu về phía vị trí của Cao Lôi Hoa, lúc này toàn bộ sự chú ý của lão dồn hết lên người thiếu nữ áo trắng – chính là Thánh nữ Bích Lệ Ti bên cạnh Cao Lôi Hoa. Bởi vì từ trên người cô gái này, lão cảm thấy được một lực lượng hùng mạnh chán ghét, đó là lực lượng quang minh!

Đồng thời, Bích Lệ Ti cũng quay đầu lại, nàng cũng cảm thấy lực lượng hắc ám từ trên người Vong Linh Đại trưởng lão...

Crypto.com Exchange

Chương (1-462)