Truyện ngôn tình hay

Truyện:Linh Vũ Thiên Hạ - Chương 1025

Linh Vũ Thiên Hạ
Trọn bộ 3468 chương
Chương 1025: Lần nữa vào Vũ Linh ảo cảnh
0.00
(0 votes)


Chương (1-3468)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

- Thiếu Du, chàng đang nhớ tới Vô Song tỷ sao?

Vân Hồng Lăng đi tới bên người Lục Thiếu Du. Ngày hôm nay nàng không mặc trang phục như bình thường mà mặc một bộ váy màu xanh, bên hông còn dùng dây lưng buộc thành con bước, mái tóc xõa xuống, nhìn qua vô cùng khả ái.

- Sao nàng lại tới đây?

Lục Thiếu Du quay đầu lại. Nữ tử trước mặt hắn vẫn xinh đẹp như cũ. Làn da nhẵn mịn như ngọc. Cái miệng anh đào nhỏ nhắn, kiều diễm. So với trước đây lại thêm vài phần mê người cùng phong tình. Tuy rằng hiện tại hắn có ấn tượng không tốt đối với Vân Dương Tông. Thế nhưng Lục Thiếu Du cũng hiểu rõ. Chuyện này có thể không liên quan với nhạc phụ Vân Khiếu Thiên, lại càng không liên quan tới Vân Hồng Lăng.

- Thiếp thấy tâm tình chàng không tốt cho nên mới tới đây.

Vân Hồng Lăng khẽ nói.

- Không nghĩ tới nàng còn hiểu ý như vậy. Quả thực khiến cho ta cảm thấy ngoài ý muốn a.

Lục Thiếu Du mỉm cười rồi kéo nữ tử tinh xảo vào trong lòng. Nhẹ nhàng tựa vào vai, hít hương thơm nhàn nhạt trên mái tóc khiến cho trong lòng hắn thoải mái hơn không ít. Tất cả mọi chuyện cuối cùng đều có cách giải quyết. Điều quan trọng nhất hiện tại của hắn chính là tăng cường thực lực.

Vân Hồng Lăng không nói gì, bản thân cũng tựa vào bờ vai rắn chắc của nam tử kia. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, y phục trên người hai người bay phất phới. Ánh trăng không biết từ khi nào đã xuất hiện. Dưới ánh trăng nhu hòa, trên tảng đá xuât hiện hai cái bóng dài đang in vào nhau.

Vầng trăng nhô lên cao. Trên bầu trời xuất hiện những ngôi sao sáng. Trong trời đêm u ám lúc này có một thân ảnh xẹt qua không trung. Một lát sau đã đáp xuống một ngọn núi bình thường không có ai tới.

Trên ngọn núi khổng lồ này có không ít cái hang nhỏ. Tại một hang động, một thân ảnh màu xanh đột nhiên xuất hiện ở bên trong.

- Tìm được rồi, vũ kỹ Địa cấp a.

Một lát sau, trong một cái khe nhỏ. Một chiếc nhẫn trữ vật xuất hiện trong tay nam tử áo xanh này. Thanh niên áo xanh này không khỏi mỉm cười thỏa mãn.

Vầng trăng xuyên qua những đám mây tạo thành những bóng đen dưới mặt đất.

Vân Khiếu Thiên chắp tay đứng đó, ánh mắt nhìn về phía trước, vẻ mặt chất chứa nhiều tâm sự.

- Tông chủ, người có tâm sự gì sao?

Đại hộ pháp lên tiếng. Bằng vào sự lý giải của hắn về tông chủ, chuyện bình thường tông chủ không bao giờ để vào trong lòng. Chuyện mà tông chủ đang suy nghĩ sợ rằng không phải là chuyện bình thường.

- Lần này không phải là chuyện bình thường, sợ rằng phiền phức không nhỏ.

- Không biết tông chủ lo lắng chuyện gì? Dù sao gần đây cũng không có chuyện gì lớn xảy ra.

Đại hộ pháp nói.

- Hôm nay tiểu tử Lục Thiếu Du kia lại không tìm ta. Xem ra, lần này trong lòng tiểu tử kia đã có chút khúc mắc rồi.

Vân Khiếu Thiên thở dài một hơi rồi nói.

- Vạn trưởng lão dùng linh hồn sưu tác thất bại. Không nghĩ tới trên người tiểu tử Lục Thiếu Du kia lại có thủ đoạn như vậy. Thế nhưng thi triển linh hồn sưu tác chỉ sợ đã động tới vảy ngược của tiểu tử kia. Nếu như ta đoán không sia, hiện tại tiểu tử kia đang nghĩ tới phương thức trả thù.

Đại hộ pháp khẽ nói.

- Lục Vô Song không ngờ lại là người của Bắc Cung gia. Mộc hoàng khí trên người sợ rằng đã đạt tới Thiên cấp. Bắc Cung gia đã mở miệng, trong vòng hai trăm năm bảo vệ Lục gia, hơn nữa bằng vào quan hệ của Lục Vô Song và Lục Thiếu Du. Lục Thiếu Du hiện tại cũng đã có chỗ dựa vào. Còn có Độc Cô gia, quan hệ của Cảnh Văn và tiểu tử này cũng không kém. Mặt khác còn có Linh Thiên môn cùng với cường giả phía sau Phi Linh môn. Thế lực bên người Lục Thiếu Du hiện tại đã cực kỳ khổng lồ. Chỉ cần thực lực của hắn đặt chân vào cường giả siêu cấp, khi đó một cỗ thế lực siêu cấp đã thành hình. Lấy thiên phú và tốc độ tu luyện của Lục Thiếu Du mà nói, dù Vũ Đế và Linh Đế cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Thế nhưng đột phá tới Vũ Tôn cửu trọng và Linh Tôn cửu trọng cũng không phải là vấn đề lớn. Đến lúc đó Phi Linh môn sẽ càng thêm kinh khủng. Hơn nữa lại vì chuyện kia cho nên ta không muốn có ngăn cách với tiểu tử Lục Thiếu Du này. Nếu như ta biết Vạn trưởng lão muốn thi triển linh hồn sưu tác với nó thì bằng mọi giá ta sẽ ngăn cản. Thế nhưng dựa vào tình hình hiện tại mà nói, có lẽ trong lòng nó đã có chút khoảng cách với ta.

đọc❤truyện tại t ruyencuatui. netVân Khiếu Thiên nói.

- Thi triển linh hồn sưu tác trực tiếp làm ảnh hưởng tới tu vi sau này. Việc này cũng không trách được trong lòng Lục Thiếu Du có chút oán hận.

Đại hộ pháp khẽ thở dài rồi nói:

- Tông chủ, vậy chúng ta phải là gì bây giờ? Lão tông chủ và các thái thượng trưởng lão hiện tại có thái độ như thế nào?

- Ta vừa mới trở về, Lục Vô Song hiện tại trở thành tiểu thư Bắc Cung gia. Thực lực Phi Linh môn trong lúc vô hình cũng không yếu. Nếu như thực sự có khoảng cách đối với Vân Dương Tông chúng ta mà nói, sợ rằng Vân Dương Tông ta cũng không sống yên ổn trong Cổ Vực. Đến lúc đó cũng tương đương với việc tứ cố vô thân trong đó. Ý tứ của thái thượng trưởng lão chính là toàn lực cứu vãn quan hệ với tiểu tử kia.

Vân Khiếu Thiên nói. Trong lòng Vân Khiếu Thiên rất rõ, bởi vì Lục Vô Song, vô hình trung khiến cho thái độ của những lão nhân trong Vân Dương Tông cải biến không ít. Nếu như thân phận này của Lục Vô Song được mấy lão nhân kia biết từ trước sợ rằng cũng không lỗ mãng làm ra việc thi triển linh hồn sưu tác với Lục Thiếu Du vào ban sáng. Thi triển thì thi triển, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại không thành công, ngược lại còn khiến cho linh hồn của Vạn trưởng lão bị thương không nhẹ. Vạn trưởng lão cũng sắp đột phá, hiện tại lại bị thương. Dù là với nội tình của Vân Dương Tông, tới loại cấp bậc này, trong vòng hai mươi năm nữa Vạn trưởng lão đừng mơ đột phá. Vân Dương Tông trong lúc vô hình cũng tổn thất không nhẹ.

- Chỉ mong tiểu tử Lục Thiếu Du kia có thể thông cảm. Nể mặt mấy năm nay Vân Dương Tông chiếu cố hắn, có thể bỏ qua. Quả thực Vô Tự Thiên Thư này vô cùng quan trọng a.

Đại hộ pháp lên tiếng.

- Ngày mai ta sẽ đi tìm tiểu tử kia một chuyến. Hy vọng mặt mũi của người nhạc phụ như ta còn có thể cứu vãn lại được. Thế nhưng chỉ sợ tiểu tử kia đã ghi hận trong lòng rồi.

Vân Khiếu Thiên khẽ than một tiếng.

Trong phòng của Lục Thiếu Du, trong tay hắn lúc này đang có một chiếc nhẫn trữ vật. Trên chiếc nhẫn này có linh hồn ấn ký không yếu chút nào.

Mà đạo linh hồn ấn ký này sau khi bị Lục Thiếu Du luyện hóa nửa canh giờ thì lập tức sụp đổ. Tâm thần được rót vào, Lục Thiếu Du lập tức mỉm cười. Trong chiếc nhẫn trữ vật này có đại bộ phận tài phú những năm gần đây của Triệu gia. Con số trong đó cũng không ít.

Mà trong tay Lục Thiếu Du cũng nhanh chóng xuất hiện ba khối ngọc giản. Trên ba khối ngọc giản này tràn ngập năng lượng nhàn nhạt. Chính là một bộ Linh kỹ Địa cấp sơ giai, một bộ bí pháp tăng cường linh lực. Còn có một bộ vũ kỹ Địa cấp sơ giai hệ mộc.

*****

- Quả thực là niềm vui ngoài ý muốn a.

Lục Thiếu Du cười nhợt nhạt. Không nghĩ tới Triệu gia lại còn có bảo vật như vậy, quả thực lần này hắn đã kiếm một khoản lớn. Hiện tại thứ hắn thiếu nhất chính là vũ kỹ Địa cấp.

Trong lòng Lục Thiếu Du vô cùng vui vẻ đồng thời cũng nén sự kích động của mình lại. Tốt nhất là sau khi rời khỏi Vân Dương Tông rồi tu luyện cũng không muộn. Đường đi tới thành Ma Vân vô cùng xa, vừa vặn có thể dùng thời gian nhàn rỗi tu luyện vũ kỹ.

Sáng sớm, gió mai thổi qua mang theo một chút ấm áp khiến cho trong lòng mọi người có cảm giác thoải mái.

Buổi sáng, khi Vân Khiếu Thiên đến tìm Lục Thiếu Du thì cũng được Lục Trung thông báo Lục Thiếu Du đã tới Vũ Linh ảo cảnh từ sáng khiến cho Vân Khiếu Thiên nhíu mày. Lẽ nào Lục Thiếu Du cố ý tránh mặt hắn.

Trong một sơn cốc khổng lồ, diện tích sơn cốc này cực lớn. Bên trong sơn cốc có một ngọn núi đơn độc khổng lồ. Ngọn núi này đột ngột mọc lên từ dưới đất. Bốn phía xanh biếc, ngọn núi cao tới tầng mây. Từ trên cao nhìn xuống mây mù lượn lờ, có cảm giác vô cùng mờ ảo.

Mà bốn phía ngọn núi là một mảnh bằng phẳng, giống như là một cái sân rộng do thiên nhiên tạo thành. Bầu trời tràn ngập mây mù. Cả ngọn núi giống như một cái tháp lớn. Sáng sớm, bốn phía sân rộng có rất ít người, bóng người thưa thớt, tất cả những người có mặt đều là đệ tử mới của Vân Dương Tông.

Đệ tử mới nhìn thấy Thiên Sí Tuyết Sư của Lục Thiếu Du xuất hiện trong bầu trời, cả đám lập tức chăm chú nhìn lên không trung. Cũng có mấy người khẽ nghị luận. Tất cả những đệ tử trong Vân Dương Tông đều biết Thiên Sí Tuyết Sư là tọa kỵ của Lục Thiếu Du, đây cũng chính là một đầu Thiên Sí Tuyết Sư duy nhất trên Vân Dương Tông hiện tại.

- Là sư huynh Lục Thiếu Du, huynh ấy tới Vũ Linh ảo cảnh làm cái gì vậy?

- Hắn là tới vượt Vũ Linh ảo cảnh a.

- Dùng thực lực của sư huynh có lẽ vượt qua tầng thứ bảy cũng vô cùng dễ dàng nha.

Lục Thiếu Du nhảy xuống sân rộng, chung quanh có không ít đệ tử khẽ nghị luận. Lục Thiếu Du cũng không chú ý tới mọi người, ánh mắt nhìn quanh bốn phía. Nơi này so với khi trước cũng không có biến hóa quá nhiều. Dưới ngọn núi trước mặt vẫn là cánh cửa đá đứng sừng sững. Trên đó vết bốn chữ Vũ Linh ảo cảnh lớn.

- Huyễn ý.

Lục Thiếu Du mỉm cười, hắn đã sớm đoán được bên trên bốn chữ này có huyễn ý, khi trước hắn cũng ăn một chút thiệt thòi ở nơi này.

Hôm nay tới Vũ Linh ảo cảnh là dự định của Lục Thiếu Du trước khi tới Vân Dương Tông. Hắn muốn thử xem thực lực của mình rốt cuộc đã tới đâu rồi. Nếu muốn kiểm tra thì Vũ Linh ảo cảnh chính là lựa chọn tốt nhất. Phương diện này hắn có thể thỏa thích kiểm tra thực lực hiện tại của mình.

Trong Vũ Linh ảo cảnh này mỗi lần vượt một tầng hắn còn thu được một ít lĩnh ngộ. Mà bên trong này có thể đạt được tôi luyện tuyệt đối, vô luận là tu vi, linh hồn, ý chí, vũ kỹ đều có thể đề thăng.

Bên trong Vũ Linh ảo cảnh này đều là ảo cảnh, cũng chỉ có đệ tử thân truyền của Vân Dương Tông có thể tiến vào. Tu luyện ở bên trong nhận được không ít chỗ tốt. Vô luận là vũ giả hay linh giả thì nơi này đều là nơi có điều kiện tu luyện tốt nhất. Tu luyện ở nơi này có yêu thú, có hung địa, còn có trận pháp công kích, khôi lỗi. Tất cả đều có thể huyễn ảo ra. Cũng không có một chút nguy hiểm nào tới tính mạng. Địa phương tốt như vậy Lục Thiếu Du đã biết từ trước. Khi trước hắn cũng thường hay tới Vũ Linh ảo cảnh này.

- Nhị hộ pháp. Đã lâu không gặp.

Lục Thiếu Du đi vào trong ngọn núi. Xuất hiện trong mắt hắn chính là vị nhị hộ pháp kia. Trên người vị hộ pháp này mặc y phục màu xanh, dáng vẻ so với mấy năm trước cũng không có bao nhiêu biến hóa.

- Ha ha, sao ngươi lại tới đây? Chẳng lẽ lại muốn xông vào Vũ Linh ảo cảnh sao?

Nhị hộ pháp nhìn thấy Lục Thiếu Du lập tức mỉm cười, vội vã đi tới đón. Dùng thực lực của Lục Thiếu Du hiện tại hắn cũng không dám làm cao.

- Không sai, hôm nay ta muốn đến vượt Vũ Linh ảo cảnh một lần nữa.

Lục Thiếu Du nói.

- Ảo cảnh tộng cộng có chín tầng. Mỗi một tầng có chín trọng. Bằng vào thực lực của ngươi ít nhất cũng phải bắt đầu từ tầng thứ bảy.

Nhị hộ pháp nói với Lục Thiếu Du.

- Vậy thì trước tiên đi vào trọng thứ nhất của tầng bảy đi.

Lục Thiếu Du nói. Lúc này hắn cũng có chút chờ mong, không biết mình có thể vượt tới đâu a.

- Đi đi. Để xem hiện tại ngươi có thể vượt tới trọng thứ mấy.

Nhị hộ pháp giao cho Lục Thiếu Du một chiếc ngọc giản.

- Tạ ơn nhị hộ pháp.

Lục Thiếu Du tiếp nhận ngọc giản rồi trích một giọt máu lên trên, sau đó tiến vào trong một cánh cửa đá. Khi cánh cửa đá đóng lại, tiếng ầm ầm lập tức vang lên. Trên ngọc giản có một cỗ quang mang chói mắt bao phủ thạch thất, khiến cho đôi mắt Lục Thiếu Du không thể mở ra được.

Oanh.

Khi Lục Thiếu Du mở mắt ra thì bản thân hắn đã ở trong một ngọn núi xa lạ. Nơi này có những ngọn núi trùng điệp, mênh mông vô bờ, có vẻ vô cùng to lớn.

Ngao.

Khi thân ảnh Lục Thiếu Du vừa mới xuất hiện thì một đầu yêu thú khổng lồ lập tức xuất hiện trước người hắn. Đầu yêu thú này dáng dấp vô cùng dữ tợn, cả người màu vàng, hình báo, bốn chi đều có lợi trảo sắc bén, toát ra hàn mang ngập tràn.

Thân thể đầu yêu thú này chừng bảy trăm thước. Giống như một ngọn núi trước mặt Lục Thiếu Du vậy. So sánh với đầu yêu thú này, Lục Thiếu Du có cảm giác giống như một con kiến đối mặt với một con voi tà ác vậy.

- Hoàng Kim Yêu Báo thất giai sơ kỳ. Trọng đầu tiên của tầng bảy không ngờ đã khó khăn như vậy a.

Lục Thiếu Du nhìn đầu yêu thú trước mắt thầm đánh giá. Thất giai sơ kỳ, khá khó đối phó. Thế nhưng trong lòng Lục Thiếu Du cũng không có một chút áp lực nào. Đến Vũ Linh ảo cảnh Lục Thiếu Du cũng không có dự định gì khác. Chỉ muốn tu luyện Tề Thiên Liệt Địa trảo mộ phen mà thôi. Tiến bộ coi như không nhanh, thế nhưng tu luyện vũ kỹ Địa cấp việc lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính lại vô cùng quan trọng cho nên không cần gấp gáp lắm.

Chỗ tốt đạt được khi tu luyện vũ kỹ trong Vũ Linh ảo cảnh vô cùng lớn, chuyện này Lục Thiếu Du đã sớm biết được. Trong Vũ Linh ảo cảnh cảm thấy thời gian trôi qua cực nhanh. Thế nhưng thời gian bên ngoài lại vô cùng chậm. Mà ở bên trong tu luyện vũ kỹ tương đương với việc tu luyện bằng ý thức bên ngoài. So với bản thân thực sự tu luyện cũng có sự khác biệt, thế nhưng sự khác biệt cũng không lớn. Chỉ cần bản thân dung hợp tu luyện mọt phen là có thể đạt được sự tiến bộ trong Vũ Linh ảo cảnh.

Tu luyện Tề Thiên Liệt Địa trảo trong Vũ Linh ảo cảnh khiến cho ý thức trong đầu hắn ghi nhớ quá trình tu luyện Tề Thiên Liệt Địa trảo, mà sau khi tu luyện dung hợp mà nói tương đương với việc làm ít ăn nhiều.

Giống như là một người đang nằm mơ, trong mộng trải qua mấy canh giờ, thế nhưng trên thực tế lại chỉ có một hai canh giờ mà thôi.

Crypto.com Exchange

Chương (1-3468)