Truyện ngôn tình hay

Truyện:Linh Vũ Thiên Hạ - Chương 2188

Linh Vũ Thiên Hạ
Trọn bộ 3468 chương
Chương 2188: Phế vật, con sâu cái kiến
0.00
(0 votes)


Chương (1-3468)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

Trong lòng Lục Thiếu Du suy đoán, phương pháp phong ấn Hư không bí cảnh này hẳn có liên quan tới vị cường giả phong ấn Thái Cổ U Minh Viêm lúc trước, nhưng mà linh hồn ấn ký của Thái Cổ U Minh Viêm bị xóa đi, hắn cũng không đạt được bất kỳ tin tức nào về vị siêu cấp cường giả kia.

– Hư không bí cảnh này có chút bất phàm.

Ánh mắt Nam thúc khẽ biến đổi, liên tiếp rung động gần đây khiến cho hắn đối với rất nhiều chuyện gần như chết lặng, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du nói:

– Bây giờ ngươi đã có thể khống chế Hư không bí cảnh, có thể lợi dụng cho tốt chuyện này. Hư không bí cảnh này so với không gian mật địa của cơ hồ tất cả Hoàng tộc có lẽ còn mạnh hơn không ít.

– Chuyện đó nói sau, sau này lại sắp xếp tiếp.

Lục Thiếu Du gật đầu nói với Nam thúc.

– Lần này cửu tử nhất sinh, cuối cùng lại thoát hiểm được.

Ánh mắt Bạch Linh nhìn qua hải vực mênh mông, có chút chấn động.

– Lúc nào có thời gian, chúng ta có thể giao thủ một hồi, để xem ai thắng ai thua.

Lục Thiếu Du nhìn Bạch Linh, khóe miệng nở nụ cười nói.

– Có thời gian rồi nói tiếp, chúng ta bị nhốt lâu như vậy, còn không biết bên ngoài như thế nào.

Bạch Linh nghe vậy, thân thể mềm mại run lên, trên hai gò má đỏ ửng.

Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, nhiều năm như vậy hắn bị nhốt trong Hư không bí cảnh, sợ rằng bên ngoài tuyệt đối sẽ không yên tĩnh, hắn nói:

– Trước tiên chúng ta tìm người hỏi một chút, chỉ mong không nên xảy ra chuyện gì lớn.

Sưu...

Một lát sau, trước mặt mọi người xuất hiện vết nứt gợn sóng, dùng tu vi thực lực hiện tại của mọi người. Coi như là Bách Biến Tôn giả cũng có thể xé rách không gian này mà đi, nhưng mà bất quá không có cách nào so sánh với Đế giả mà thôi.

Mọi người lập tức tiến vào vết nứt trong gợn sóng, thân ảnh lóe lên, vết nứt trong gợn sóng biến mất, thân ảnh cũng biến mất không thấy gì nữa trên không trung.

Sáu người biến mất, hải vực này cũng tiếp tục yên tĩnh trở lại.

Mà một lát sau, trên không trung, mây mù lập tức kéo tới, vô cùng quỷ dị. Trong mây mù, một đạo thân ảnh tập tễnh như ẩn như hiện.

– Cửa thứ ba quả thực khiến cho ta cảm thấy ngoài ý muốn, dường như không giống như dự đoán, cửa ải cuối cùng hy vọng sẽ không thất bại.

Âm thanh như có như không từ trong mây mù truyền ra, tất cả lại khôi phục như lúc ban đầu, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, cũng không có ai nhìn thấy.

Trên Đông Hải, trên hải vực bao la, lại là địa phương hỗn loạn nhất trong những năm nay. Đặc biệt là hải vực nơi Thiên Địa minh và Đế Đạo minh đại chiến năm đó, nghe nói quả thực đã có người tìm thấy Vũ linh khí cùng với nhẫn trữ vật của cường giả Tôn cấp, chuyện này khiến cho phiến hải vực này càng được mọi người chú ý thêm.

Không ít người lặn lội đường xa tới đây là bởi vì tìm kiếm một ít cơ duyên.

Mà trong hải vực này cũng thường xuyên có người của Thiên Địa minh và Đế Đạo minh giao thủ, hải vực to lớn như vậy dường như vẫn là phòng tuyến của Thiên Địa minh và Đế Đạo minh.

Sau khi đại chiến chấm dứt, Thiên Địa minh bại lui, Đế Đạo minh cũng bởi vì biến cố của Phi Linh môn, Thánh Linh giáo, Hóa Vũ tông mà triệu hồi không ít đệ tử trong sơn môn mình, thế nhưng vẫn để lại không ít đệ tử trong Đông Hải.

Vùng biển giao thủ năm đó thường xuyên có đệ tử Đế Đạo minh và Thiên Địa minh giao thủ, năm đó có không ít cường giả vẫn lạc ở hải vực này, đối với đệ tử bình thường trong các sơn môn lớn mà nói, tự nhiên cũng có lực hấp dẫn cực lớn.

Bởi vậy có đôi khi tìm kiếm một khu vực nào đó, nếu như đệ tử hai minh gặp nhau, tuyệt đối sẽ giao thủ, giao thủ ở khu vực này, cao tầng của các sơn môn lớn cũng không tỏ vẻ gì.

Mà lúc này, trên một hải đảo ở phiến hải vực này lại lần nữa có người sắp giao thủ với nhau.

– Là người của Vân Dương Tông và Huyễn Hồn môn.

– Dường như còn liên quan tới cường giả.

Nhìn đám người phía trước, không ít tán tu tụ tập trên hải đảo này lập tức lùi ra xa, bọn họ cũng không muốn bị ảnh hưởng tới.

Trên một nơi giống như sơn cốc, lúc này hai bên đứng đối diện nhau, một bên có hơn trăm người, mà bên còn lại chỉ có hơn ba mươi người.

Trên không trung, ba đạo thân ảnh hai nam một nữ đang kịch liệt giao thủ. Hai nam tử đang vây công một đạo thân ảnh mềm mại, trên không trung không ngừng vang lên âm thanh trầm thấp, bạo liệt.

Từ xa nhìn lại, thân ảnh mềm mại kia mặt một bộ trang phục bao phủ đường cong mê người, mái tóc màu đen sau đầu tung bay, tay nắm một thanh trường kiếm màu đỏ, nhanh chóng kéo theo mấy đạo kiếm ảnh, mang theo đường cong khiến cho người ta hoa mắt, đang ứng phó với sự vây công của hai nam tử kia. Từ khí tức có thể nhận ra, nữ tử này là một Vũ Vương bát trọng.

Mà hai nam tử một già một trẻ kia cũng không phải kẻ yếu, lão giả kia chính là một Vũ Vương cửu trọng, đại hán kia thì là Vũ Vương bát trọng. Toàn thân hai người đều được chân khí bao quanh, trường kiếm giống như linh xà, đang đánh ra từng đạo công kích về phía nữ tử lung linh kia.

Trường kiếm trong tay nữ tử linh lung kia cực kỳ linh hoạt và hiểm độc, nhanh tới mức khiến cho người ta hoa mắt, khi thì thuộc tính hỏa, khi thì thuộc tính thủy. Thân là vũ giả song hệ, đối mặt với hai người vây công cũng có thể miễn cưỡng chống lại.

– Dương Diệu, ngươi không kiên trì nổi đâu.

Nam tử trung niên hét lớn một tiếng với nữ tử linh lung kia, tay toàn lực đánh ra, chưởng ấn xuyên thủng qua gợn sóng trong không gian, lập tức phóng về phía nữ tử kia. Kình khí khủng bố bao phủ không gian, uy lực của một chưởng này bất phàm.

Nữ tử linh lung kia đúng là DƯơng Diệu, lúc này nhìn đạo chưởng ấn kia đánh xuống, thân thể mềm mại của Dương Diệu nhảy lên, thân ảnh mặc dù có chút chật vật, thế nhưng đường cong mềm mại kia vẫn cực kỳ động lòng người.

– Hỏa Liên Kiếm Quyết.

Chân khí của Dương Diệu bộc phát, miệng khẽ quát một tiếng, trường kiếm trong tay hóa thành một đóa hỏa liên khổng lồ, lập tức nghênh đón chưởng ấn của đại hán trung niên kia.

Sưu...

Lúc này, lão giả kia lại thừa dịp đánh tới, trong tay xuất hiện một kiện Vũ linh khí quỷ dị, giống như đao mà lại giống như tên, chân khí bên trên bộc phát, tia lửa bắn tức tung, mang theo quang nhận lạnh lẽo.

Tiếp đó thân ảnh lão giả này giống như thuấn di, tay mang theo kiện Vũ linh khí giống như đao mà lại giống như tên vọt về phía trước, kình lực mạnh mẽ mang theo kình khí lạnh lẽo tạo thành đường vòng cung, tiếng xé gió sắc bén lập tức phóng về phía Dương Diệu.

Dương Diệu biến sắc, thân thể mềm mại nghiêng người tránh đi, thế nhưng cũng đã muộn một bước. Tuy rằng ngực tránh đi được, thế nhưng một đạo quang nhận đã xẹt qua vai phải của nàng. Trên vai lập tức có máu tươi phun ra, trường kiếm trong tay rơi xuống phía dưới.

Phanh.

Cùng một thời gian, mũi chân đại hán trung niên khẽ điểm mặt đất một cái, thân ảnh lần nữa thả người nhảy lên, thân thể ở trên không trung lăng không lóe lên, thân thể giống như diều hâu săn mồi, nhanh như thiểm điện phóng tới sau lưng Dương Diệu, một đạo chưởng ấn hung hăng chụp về phía trước.

*****

Phanh.

Âm thanh trầm thấp, trầm đục truyền ra, chưởng ấn đánh vào sau lưng thân thể mềm mại của Dương Diệu.

Phụt.

Miệng Dương Diệu lập tức phun ra máu tươi, thân thể mềm mại rơi xuống phía dưới, lảo đảo đáp xuống mặt đất. Liên tiếp lùi về phía sau mấy bước, trên mặt đất lập tức xuất hiện khe nứt.

– Dương trưởng lão.

Hơn ba mươi đệ tử trẻ tuổi của Vân Dương Tông lập tức lo lắng vây qunah nàng. Trong những đệ tử này cũng chỉ có một Vũ Suất, hai Vũ Tướng, mặt khác đều là Vũ Sư.

– Các ngươi cẩn thận.

Dương Diệu ngừng lui lại, những năm này theo việc thực lực tăng lên, nàng cũng từ chức hộ pháp của Vân Dương Tông mà lên tới trưởng lão.

– Khặc khặc, Dương Diệu, hôm nay ngươi có chắp cánh cũng khó chạy thoát.

Trên không trung, hai người một già một trẻ âm trầm cười to, trong mắt hiện lên sát ý không thèm che giấu. Những năm này, người hai minh động thủ với nhau, người chết cũng không ít. Có huyết hải thâm cừu, kết thù kết oán đã sâu, cho nên không cần phải che dấu cái gì.

– Hừ, lấy nhiều bắt nạt ít, cũng chỉ có đám vô liêm sỉ Thiên Địa minh các ngươi làm được mà thôi.

Dương Diệu phong bế vết máu trên vai, ống tay áo khẽ lau sạch vết máu nơi khóe miệng, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt ngưng trọng, nàng biết rõ ngày hôm nay nàng gặp phiền phúc lớn. Phiến hải vực này vắng vẻ, cũng không có cường giả nào khác của Thiên Địa minh ở đây.

– Dương Diệu, ngươi vẫn chưa rõ sao? Thực lực mới là quan trọng nhất, thế nhưng giết ngươi quả thực có chút đáng tiếc.

Đại hán trung niên lạnh nhạt nhìn thân thể mềm mại, linh lung của Dương Diệu, trong mắt hiện lên sự dâm uế, ánh mắt tham lam nhìn vào hai ngọn núi cao ngất trước ngực Dương Diệu, nói:

– Chỉ cần ngươi có thể đầu hàng, ta sẽ cân nhắc tha cho ngươi một mạng. Thế nào? Không những vậy mà ngươi còn có thể gia nhập Huyễn Hồn môn chúng ta.

– Nằm mơ đi.

Trong mắt Dương Hiệu bắn ra hàn ý, lập tức phun một ngụm nước miếng về phía nam tử trung niên kia.

– Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, ngày hôm nay sẽ không có một ai trong các ngươi có thể trốn thoát.

Nam tử trung niên lạnh nhạt nói.

– Đụng tới người Vân Dương Tông ta, cường giả trong tông tuyệt đối không buông tha cho các ngươi.

Hai mắt Dương Diệu đỏ rực, ngày hôm nay lành ít dữ nhiều, còn có ba mươi mấy người trẻ tuổi trong tông, sợ rằng cũng không thể giữ được.

– Dương trưởng lão, chúng ta liều với bọn họ.

Một đệ tử Vân Dương Tông rút ra binh khí, mắt nhìn trăm đạo thân ảnh, tuy rằng trong lòng có chút sợ hãi, thế nhưng lúc này bọn họ cũng không sợ chết.

– Không biết tự lượng sức mình, Vân Dương Tông là cái rắm gì? Chẳng lẽ Huyễn Hồn môn chúng ta sợ Vân Dương Tông các ngươi sao? Coi như là Đế Đạo minh không sớm thì muộn cũng sẽ bị Thiên Địa minh chúng ta nhổ tận gốc.

Đại hán trung niên lạnh nhạt nói, phất tay rồi nói:

– Giết, không giữ lại một ai.

– Giết.

Từng tiếng hét lớn vang vọng, hơn trăm người của Huyễn Hồn môn phóng về phía hơn ba chục đệ tử Vân Dương Tông.

– Liều.

Hai mắt ba mươi mấy đệ tử Vân Dương Tông đỏ hồng, xung phong liều chết.

– Dương Diệu, ngươi trốn không thoát đâu. Rơi vào trong tay ta, ngươi sẽ được hưởng khoái hoạt.

Đại hán trung niên dâm uế cười, thân ảnh phóng về phía Dương Diệu.

– Thiên Địa minh có thực lực này sao? Một tiểu tạp chủng nho nhỏ như Huyễn Hồn môn cũng dám mở miệng muốn diệt Đế Đạo minh, càng ngày càng lớn lối hơn không ít.

Lúc này một tiếng cười lạnh vang lên trên không trung, khi một chữ cuối cùng vừa mới vang vọng, một đạo thân ảnh màu xanh trong nháy mắt xuất hiện sau lưng đại hán trung niên kia.

Đại hán trung niên này đang phóng về phía Dương Diệu, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng chấn động, vội vàng quay người lại, ánh mắt nhìn về phía nam tử mặc áo bào xanh sau lưng mình. Thân ảnh này vô cùng quen thuộc, cả đời hắn cũng không thể quên được, lúc trước hắn đã tận mắt nhìn thấy qua.

Cũng trong giây lát này, trong mắt đại hán trung niên kia hiện lên sự kinh hãi, hai mắt bắt đầu co rút lại.

– Đi chết đi.

Lục Thiếu Du phất tay, cũng không thấy có động tác gì, thân thể đại hán trung niên này lập tức nổ tung trên không trung, hóa thành huyết vụ rơi xuống.

Trong giây lát, đệ tử Huyễn Hồn môn và đệ tử Vân Dương Tông đang giao thủ kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong ánh mắt của mọi người, một đạo thân ảnh mặc áo bào màu xanh xuất hiện, không gian không ngừng chấn động. Trong nháy mắt lại có năm đạo thân ảnh hàng lâm, trong nháy mắt này, khí tức trong cả không gian trong lúc vô hình chấn động.

Trong sáu người này có hai nữ tử một trắng một đỏ, đều tuyệt mỹ vô cùng giống như tiên tử.

– Là hắn, hắn đi ra rồi.

Dương Diệu đang định liều mạng bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn chăm chú vào đạo thân ảnh màu xanh trên không trung. Trong lòng xuất hiện sự kinh hỉ tuyệt đối, đạo thân ảnh màu xanh này nàng sao có thể quên được. Lúc trước mọi người cùng nhau đi tới Vân Dương Tông, kết quả nửa đường phân tán, từ đó về sau hai người đi hai con đường khác nhau.

– Ngươi... Ngươi là Lục Thiếu Du.

Lão giả Vũ Vương cửu trọng của Huyền Hồn môn nhìn đạo thân ảnh màu xanh kia, trong nháy mắt biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi, linh hồn bắt đầu run rẩy.

– Trốn, tất cả mọi người chạy mau, Lục Thiếu Du trở về. Chạy mau, chạy trốn khỏi chết.

Lão giả kinh hãi tới mức nói năng lộn xộn, toàn thân run rẩy, miệng kêu to trốn chạy khỏi chết, thế nhưng thân thể lại phát run trên không trung. Bị dọa tới mức chân nặng không thể nhấc lên được, sắc mặt đã sớm trắng bệch.

– Phế vật, con sâu cái kiến.

Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, cánh tay áo màu xanh khẽ vung lên, thân thể lão giả này cũng nổ tung hóa thành mảnh vỡ, hóa thành huyết vụ rơi xuống không trung.

– Tất cả chết đi.

Âm thanh nhàn nhạt trong miệng Lục Thiếu Du truyền ra, Lục Thiếu Du căn bản không có động tác gì, mấy trăm đệ tử Huyễn Hồn môn trong lúc vô thanh vô tức ngã xuống mặt đất trước mặt đệ tử Vân Dương Tông, trong lúc vô hình giống như đã chết đi. Mà đệ tử Vân Dương Tông gần trong gang tấc, lại không cảm giác được một chút chấn động gì.

– Lục Thiếu Du, là Lục sư huynh, Lục sư huynh đến.

– Đây là Lục sư thúc sao? Chưởng môn Phi Linh môn, minh chủ Đế Đạo minh.

Cơ hồ tất cả đệ tử Vân Dương Tông rung động, khiếp sợ không gì sánh nổi, ánh mắt ngơ ngác nhìn vào đạo thân ảnh màu xanh trên không trung.

Đối với người này, Vân Dương Tông cùng với tất cả người trên đại lục đều đã nghe rất nhiều.

– Không sao chứ?

Thân ảnh Lục Thiếu Du lóe lên, lập tức đi tới bên người Dương Diệu, cùng lúc, trong tay xuất hiện một khỏa đan dược đưa tới miệng Dương Diệu. Hai người coi như là người quen, đều từ trấn Thanh Vân đi tới Vân Dương Tông.

– Không có việc gì, đa tạ Lục minh chủ.

Tiếp nhận đan dược, Dương Diệu khẽ nói, há mồm muốn nói cái gì đó, thế nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể gọi là Lục minh chủ.

Tuy rằng lúc này hai người đứng gần trong gang tấc, thế nhưng ở trong lòng Dương Diệu, giữa hai người đã có một khoảng cách cực lớn giống như cái hào rộng, càng lúc càng lớn.

Crypto.com Exchange

Chương (1-3468)