← Ch.0697 | Ch.0699 → |
Hắn vừa dứt lời thì nghe tiếng nói quỷ dị của nữ tử đó:
- Hiện thân? Ta vẫn luôn đứng bên cạnh ngươi, đi cùng ngươi, lẽ nào ngươi không thấy ta sao?
- Đi cùng ta?
Chung Nhạc có cảm giác lạnh gáy, nhìn xuống chân thì lại thấy hình ảnh Quân Tư Tà, Xích Tuyết và Khâu Cấm Nhi bị giam cầm. Rồi ba người họ dần mơ hồ rồi biến mất, chỉ còn lại một cái bóng khổng lồ.
Từ sau gáy hắn vọng lại tiếng hà hơi, một luồng khí lạnh toát thổi qua cổ hắn.
Toàn thân Chung Nhạc cứng đờ, nữ tử quỷ dị đó đang đứng sau lưng hắn thổi khí lạnh!
- Giờ ngươi biết rồi chứ?
Tiếng nói quỷ dị đó lại vang lên, cười khúc khích:
- Ta vẫn đứng sau lưng ngươi, ngươi đi ta cũng đi, ngươi dừng ta cũng dừng. Tiếng bước chân ngươi nghe thấy chính là tiếng bước chân của ta, cảnh tượng ngươi nhìn thấy là bóng của ta. Những gì ngươi vừa thấy là thần thông ẩn trong bóng của ta, phản ảnh bí mật trong nội tâm ngươi.
Tiếng Chung Nhạc khàn khàn, trầm giọng nói:
- Tại sao ngươi không trực tiếp hạ sát thủ giết ta?
Tiếng cười hi hi nói:
- Sao ta lại nỡ giết ngươi chứ con của ta? Ngươi là tiểu bảo bối mà ta cưng nhất, ta yêu thương ngươi còn không kịp ấy chứ!
Chung Nhạc đột nhiên bay về phía trước, chỉ chớp mắt đã vượt đi mấy dặm, bỗng quay người thì thấy một cái bóng đen khổng lồ ập tới, chân tay quơ loạn, rất cổ quái, hắn không khỏi khựng ngươi, thất thanh kêu lên:
- Bách Tử Quỷ Mẫu?
Cự nhân khổng lồ đang lao tới hắn là một nữ tử bụng to. Mọc rất nhiều tay giống như nhền nhện, bụng to tròn căng, giống như một nữ tử mang thai, gương mặt hung dữ xấu xí.
Bụng nàng ta có vô số gương mặt, vô cùng sinh động, vẫn còn đang thở, chớp mắt, ngáp, đủ mọi loại thần thái. Có thiếu niên, thiếu nữ, còn cả lão ông tóc bạc, đại hán râu ria, vô cùng cổ quái.
Bách Tử Quỷ Mẫu!
Chung Nhạc từng thấy thần thông của Bách Tử Quỷ Mẫu, là thần thông của Quỷ thần tộc. Không ngờ cuối cùng hôm nay lại thấy nguyên hình của thần thông!
Thần thông của Bách Tử Quỷ Mẫu Quỷ thần tộc chính là quan tưởng dựa vào hình tượng của nàng ta!
Đây là một vị Bách Tử Quỷ Mẫu, tu vi đạt tới cấp Quỷ Hoàng, đại thần trong Quỷ thần tộc!
Bách Tử Quỷ Mẫu thấy Chung Nhạc quay lại thì vội dừng bước che mặt lại, cười khanh khách:
- Con chê mẹ xấu, con chê mẹ xấu! Mẹ xấu như vậy, ngươi nhất định không muốn nhận ta. Con đừng sợ. Ngoan ngoãn tới chỗ mẹ đây, mẹ sẽ cho con vào trong bụng, vậy là sẽ không thấy mặt ta nữa!
Chung Nhạc sắc mặt tối lại, cười ha hả:
- Bách Tử Quỷ Mẫu, đừng hòng giả thần giả quỷ, những gương mặt trong bụng người là những cường giả bị ngươi ăn đúng không?
- Ta là quỷ, cũng là thần, sao lại giả thần giả quỷ?
Bách Tử Quỷ Mẫu vẫn che mặt, để hở nửa gương mặt đáng sợ phía sau ống tay áo, nhưng hành động rất dịu dàng, rất nữ tính, nhẹ nhàng nói:
- Còn chúng, chúng vốn là con của ta, thấy ta xấu không nhận, vì thế ta nhét lại vào trong bụng. Như vậy là chúng sẽ không rời khỏi ta nữa. Con ngoan, ngươi cũng ngoan ngoãn vào bụng ta đi, mẹ con ta sẽ mãi mãi không rời xa.
Giọng nói của nàng ta giống như tiếng gọi của từ mẫu, bất giác khiến ta có cảm giác như mẹ của mình đang gọi về nhà, thần không biết quỷ không hay mà trúng tà.
Chung Nhạc đầu óc choáng váng, dường như nhìn thấy mẹ già đã mất của hắn đang gọi, đang định tiến lại thì tim giật thót, vội quan tưởng Toại Hoàng, quét sạch quỷ khí, đầu óc lập tức tỉnh táo.
Hắn mở mắt nhìn thì thấy đó đâu phải mẹ của hắn mà là một cái mồm khổng lồ đầy máu.
Không biết từ lúc nào mà Bách Tử Quỷ Mẫu đã xuất hiện trước mặt hắn. Trên bụng mọc ra một cái mồm lớn đầy móc ngược, dồn những gương mặt trên da bụng kia sang một bên đợi hắn đi vào!
Chung Nhạc nhanh chóng lùi về sau, cúi người lạy một cái, vạn thần vạn ma lập tức xuất hiện, đứng sừng sững trên Thần Ma Thái Cực Tế Đàn, cũng cúi người bái lạy!
Vạn Thần Triều Bái!
Uỳnh uỳnh!
Quỷ Mẫu bị đáng bật bay ra sau rơi vào trong bóng tối, thét lên:
- Ngươi đánh ta đau ngươi đánh ca ca tỷ tỷ ngươi đau rồi! Tên bất hiếu, ta phải ăn ngươi, ăn thịt ngươi!
Tiếng của nàng ta vang vọng trong bóng tối, không phân biệt được phương vị.
Chung Nhạc sắc mặt trầm xuống, lắc đầu mọt cái, mọc ra mấy cái đầu nhìn bốn phương tám hướng, dưới sườn cũng mọc ra thêm mấy cánh tay sẵn sàng nghênh chiến.
- Thực lực Quỷ Mẫu không phải tầm thường, hứng một chiêucủa ta mà vẫn còn khỏe vây, chắc không bị thương mấy. Nếu thật sự đánh thì ta chưa chắc là đối thủ.
Chung Nhạc di chuyển tiến vào sâu trong Trấn Ngục, ánh mắt lay động, nghĩ:
- Thần thông của ả ta quỷ dị khó lường, rất khó phòng bị, hơn nữa tới không hình, đi không bóng, không dễ đối phó...
Hắn không có bất cứ điều gì chắc chắn có thể thắng được Bách Tử Quỷ Mẫu!
- Ha ha ha, con trai ta, ngươi có muốn thấy người ngươi yêu không?
Tiếng cười của Quỷ Mẫu lại vọng tới, lần này lại đồng thời truyền tới tai Chung Nhạc từ tám hướng. Trong Trấn Ngục vốn dĩ đến âm thanh cũng bị trấn áp nhưng Quỷ Mẫu vẫn có thể phát ra âm thanh từ tám hứng, thần thông này thực sự vượt qua ngoài dự liệu của Chung Nhạc.
- Ta có thể cho ngươi thấy chúng!
Tiếng của Quỷ Mẫu lại từ nhiều hướng hơn vọng tới, lần này là từ tận hơn năm mươi hướng!
Chung Nhạc nhìn xung quanh, chỉ thấy bóng tối vô tận, cây cầu ánh sáng đơn độc trải trong bóng tối, rốt cuộc Quỷ Mẫu đang ở nơi nào hắn căn bản không thể thấy được.
Rồi tiếng của Qury Mẫu lại từ một trăm hướng khác vọng tới, cười:
*****
- Ngươi đánh mẹ, mẹ không trách ngươi, chỉ cần ngươi quay lại bụng ta là có thể mãi mãi ở bên cạnh ngươi yêu rồi, ha ha ha...
Chung Nhạc không hành động gì, rồi hắn thấy tù giam Canh Vương Gia. Một cái lồng tù sáng lên trong bóng tối, Canh Vương Gia bị nhốt bên trong, bị găm vào một cái khung nằm ngang, tứ chi và cổ bị trói chặt, đang bị hai tiểu quỷ phanh thây.
Hai tiểu quỷ tay cầm cái cưa lớn, cót két kéo cưa cắt hắn hết miếng thịt này tới miếng thịt khác.
Canh Vương Gia tuy bị nhốt trong tù của Thần Hoàng và Tạo Vật Chủ nhưng thực lực của hắn đương nhiên không thể sánh được với họ. Những tiểu quỷ ngục tốt này không thể làm gì được Thần Hoàng, Tạo Vật Chủ nhưng đối phó với hắn thì lại dễ dàng.
Canh Vương Gia đã tu thành Bất Tử Chi Thân từ lâu, cho dù bị cắt ra từng mảnh vẫn có thể nhanh chóng lành lại. Nhưng vẫn không thể tránh khỏi cơn đau xé gan xé phổi. Hơn nữa hai tiểu quỷ này cứ cắt liên tục chứ không dừng lại!
Chung Nhạc thở phào, đột nhiên trong bóng tối trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một gương mặt, cười hi hi:
- Ngươi quả nhiên là đồng đảng của nghịch tặc.
Chung Nhạc ngẩng lên, thấy gương mặt trắng bệch đó có chút quen quen, chính là một gương mặt trên da bụng Quỷ Mẫu.
- Ngươi định tạo phản sao?
Lại một gương mặt khác xuất hiện trên cây cầu ánh sáng phía trước, tò mò hỏi.
- Tại sao ngươi lại đánh mẹ? Mẹ tức giận rồi đấy!
Phía sau Chung Nhạc hiện ra một gương mặt già nua, run rẩy nói:
- Ngươi là đồ bất hiếu, đại nghịch bất đạo!
Xung quanh Chung Nhạc vô số gương mặt xuất hiện từ trong bóng tối bao vây lấy hắn.
Khóe mắt Chung Nhạc giật giật, những gương mặt đó có Thần Hầu, có Thiên Thần, Chân Thần, thậm chí có cả hai vị Thần Hoàng!
Hắn bị những gương mặt đó bao vây, cuối cùng cũng hiểu tại sao tiếng của Quỷ Mẫu vừa rồi từ hàng trăm hướng vọng lại, Chính là Quỷ Mẫu dựa vào những hồn phách này để nói!
- Cũng may chỉ là gương mặt, không có thân thể...
Chung Nhạc vừa nghĩ tới đây thì thấy những thân hình lõa lồ đi ra từ trong bóng tối, giống như vừa sinh ra, thậm chí trên người còn có nước ối nhớp nháp, như mới bò ra từ trong tử cung.
Những thân hình này không có mặt, trên chỗ gương mặt là một mảng trống trơn, không thấy bất cứ mắt mũi tai gì!
Rồi những thân hình này thò tay ra tóm lấy các gương mặt rồi dán lên mặt mình. Chúng chỉnh lại mặt mũi nhưng vẫn xiêu xiêu vẹo vẹo.
Đó là thần hồn của những cường giả bị Quỷ Mẫu ăn, Quỷ Mẫu sinh ra các cỗ nhục thân, họ liền vào sống trong những cơ thể đó rồi đi lấy lại gương mặt của mình.
Các vị Thần Ma gầm thét liên hồi, từ bốn phương tám hướng lao tới Chung Nhạc, thét lên:
- Ngươi đánh mẹ đau, bọn ta là ca ca tỷ tỷ, phải thay mẹ giáo huấn ngươi!
Trên đỉnh đầu Chung Nhạc xuất hiện một vị thần nhân ba chân hai cánh, cầm một tấm phướn lớn, trên phướn là Lục Đại Luân Hồi, dùng lực phất mạnh. Các vị Thiên Thần, Chân Thần, Thần Hầu đang lao tới kia đột nhiên hét lên, thần hồn bay ra khỏi thân thể, bị hút vào trong Lục Hồn Phiên!
Các cỗ nhục thân kia rơi bịch bịch từ trên không xuống, chỉ có thần hồn của hai Thần Hoàng là không bị Lục Hồn Phiên hút mất hồn phách.
Cùng lúc đó trên đỉnh đầu Chung Nhạc lại xuất hiện thần nhân ba chân sáu mắt, là Tiên Thiên Tinh Thiềm Chân Linh, dùng pháp lực cuồng bạo biến thành các tòa tế đàn cuốn lấy các cỗ thi thể kia, đưa cả Lục Hồn Phiên vào trong tế đàn, cùng tế luyện!
Tiên Thiên Kim Ô Chân Linh và Tiên Thiên Tinh Thiềm Chân Linh cùng hét lớn điều khiển tế đàn, biến thành năng lượng hùng hồn, vô số đồ đằng văn bay lượn, tạo thành một cái hình dùi nhọn hai đầu.
Huyền Kỳ Phá Đạo!
Phía sau đầu Chung Nhạc hiện lên các quầng sáng, chuyển động quay tít, Lục Đại Luân Hồi đại đạo bay lượn trong sáu quầng sáng, xoay quanh Bàn Cổ Thần Nhân.
Chung Nhạc hét lớn, hai tay đẩy ra đón thần thông của hai vị Thần Hoàng, hắn nói lớn:
- Canh Vương Gia yên tâm, ta nhất định sẽ cứu ngài ra!
Uỳnh uỳnh!
Công kích của hai Thần Hoàng cùng hai tay của hắn gặp nhau. Chung Nhạc hự một tiếng, loạng choạng lùi về sau, bị chấn động khiến các loại đồ đằng văn đứt phật phật, đồ đằng văn khổ sở mới luyện thành gần như bị vỡ hết.
Hắn mở Huyết Mạch Luân, huyết mạch nguyên thần và nhục thân tương thông, nguyên thần cũng có máu chảy như nhục thân!
Hai Thần Hoàng lại lao tới, Chung Nhạc rống lên một tiếng, cố gắng chống đỡ, cố duy trì Huyền Kỳ Phá Đạo, không ngừng mở rộng uy năng của Huyền Kỳ Phá Đạo.
Những tiếng va chạm ác liệt vang lên, Chung Nhạc toàn thân đều là vết thương, nhưng vẫn duy trì được Huyền Kỳ Phá Đạo không bị tiêu tan. Hai Tiên Thiên Chân Linh của hứn cũng không tham gia chiến đấu, toàn lực điều khiển Huyền Kỳ Phá Đạo, rõ ràng là muốn hoàn thành Huyền Kỳ Phá Đạo trước khi Chung Nhạc bị giết, cứu Canh Vương Gia ra!
Hai Thần Hoàng thay nhau tấn công, Chung Nhạc loạng choạng, thương thế ngày một nặng, nhưng Huyền Kỳ Phá Đạo cuối cùng cũng hoàn thành.
Chung Nhạc cười nhẹ nhõm, Huyền Kỳ Phá Đạo giống như một tia sáng bắn về phía tù giam Canh Vương Gia.
- Vương gia, cuối cùng thuộc hạ cũng cứu được ngài rồi...
Chung Nhạc cười ha hả, đối mặt với hai vị Thần Hoàng kia mà buông tay, dường như đã kiệt sức, chuẩn bị chịu chết.
Hai Thần Hoàng hung hăng lao tới, cùng lúc đó Huyền Kỳ Phá Đạo đã tới phía trước nhà tù nhốt Canh Vương Gia.
Đột nhiên Huyền Kỳ Phá Đạo đổi hướng, không bắn vào bức tường ánh sáng mà bắn lên phía trên!
Huyết quang bỗng lóe lên!
Nhục thân khổng lồ của Quỷ Mẫu hiện ra phía sau nahf tù, ngực bị Huyền Kỳ Phá Đạo bắn xuyên qua thành một cái lỗ lớn. Miệng truyền ra tiếng kêu chói tai!
- Á á á á....
Nhà tù phía trước ả tan biến như gợn sóng, không còn là nhà tù trấn áp Canh Vương Gia nữa mà là bóng của ả!
Hai vị Thần Hoàng đang tấn công Chung Nhạc đầu óc bỗng choáng váng, ngã ra đất. Chung Nhạc mắt lóe tinh quang, hai tia sáng bắn ra, hai cái đầu lâu rơi xuống, rồi Tiên Thiên Kim Ô Chân Linh tung Lục Hồn Phiên, thần hồn Thần Hoàng bị hút vào trong.
- Quỷ Mẫu, ngươi tính kế với ta, lẽ nào ta không thể?
Chung Nhạc cười ha hả, bước về phía Quỷ Mẫu đang ré lên không ngừng, lạnh lùng nói:
- Ngươi đề phòng sát chiêu của ta, vì thế dùng Canh Vương Gia dụ ta thi triển sát chiêu rồi mới dám giết ta. Nhưng ngươi đã thi triển thần thông này rồi, nếu dùng lại thì sẽ là cơ hội cho ta lấy mạng ngươi!
← Ch. 0697 | Ch. 0699 → |