Truyện ngôn tình hay

Truyện:Thần Ma Hệ Thống - Chương 0661

Thần Ma Hệ Thống
Trọn bộ 1194 chương
Chương 0661: Quân đoàn Hổ Lang!
0.00
(0 votes)


Chương (1-1194)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

Nếu vi phạm mệnh lệnh thượng cấp sẽ lập tức bị bắn chết, bất quá bao ăn no. Trong tiểu đoàn Nhân Tra, có thể ăn no bụng, luôn luôn có thịt ăn đến đủ. Đồng thời lúc chấp hành nhiệm vụ rửa sạch tang thi trong thành phố, bọn họ sẽ có được một lượng lớn vật tư, bản thân cũng có thể tồn trữ một chút. So với ở dã ngoại làm một con chó lưu lạc thì tốt hơn rất nhiều.

Đồng thời, nhân tra từ trong tiểu đoàn Nhân Tra chạy trốn, một khi bị bắt lại, một là trực tiếp bắn chết, hai là đưa vào phòng thí nghiệm làm tài liệu thực nghiệm. Điều này khiến cho đám nhân tra trong tiểu đoàn Nhân Tra vừa hận lại vừa sợ Nhạc Trọng.

Hứa Nguy nhíu mày hỏi:

- Trên đỉnh núi có người cường hóa không?

Lôi Vân hâm mộ nhìn cương thuẫn khảm đao mà đám người Hứa Nguy đeo trên người, nói:

- Không có! Nam Cung Thiên Phong kia trước mạt thế là gã côn đồ biết chút võ thuật thôi. Hắn chắc không phải là đối thủ của các anh đâu.

Trong mắt Hứa Nguy phát ra ánh sáng rực rỡ, trầm giọng nói:

- Tốt!! Các huynh đệ theo ta! Mọi người cùng nhau quậy một bữa!

Trại Đầu Hổ kia trên thực tế là một sơn động lớn. Trước cửa sơn động chỉ có một người nhàm chán cầm gậy gỗ canh gác, không yên lòng dao dác nhìn xung quanh sơn động.

Trong sơn động kia thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ của phụ nữ.

- Ra tay!

sau Hứa Nguy cẩn thận núp cách sơn động một bước xa nhanh chóng vọt đến trước người một gã cầm gậy gỗ.

Gã cầm gậy gỗ lớn kia vừa nhìn thấy đại đao trong tay Hứa Nguy thì sắc mặt đã tái nhợt, lập tức quỳ xuống đất cầu xin tha thứ:

- Đại gia tha mạng!! Đại gia tha mạng! Tôi đầu hàng!!

- Đơn giản đến vậy sao?

Gã mặt sẹo đi theo sau Hứa Nguy nhìn thấy gã nọ quỳ xuống đất đầu hàng xin tha mạng, không còn gì để nói.

Hứa Nguy quát lạnh một tiếng, tiếp tục chạy vọt vào trong sơn động kia:

- Đi tiếp!

Ba chiến sĩ đi theo sau Hứa Nguy nghe xong liền nhảy vào trong sơn động.

Chỉ thấy ở sâu trong sơn động có bốn gã đàn ông thân thể trần trụi đang giao triền với mười một người phụ nữ. Ở trong góc sơn động còn có hai cô bé ngồi cuộn mình lại. Trong sơn động tỏa ra mùi tanh hôi và mùi mồ hôi hôi thối của con người.

Một gã hai má lõm xuống, hai mắt biến thành màu đen nhìn thấy bốn người đám Hứa Nguy, trong lòng cả kinh nắm lên thanh khảm đao có thể lấy mạng người bên cạnh, từ trong cơ thể một người phụ nữ nhảy dựng lên, ánh mắt như hổ rình mồi trừng bốn người Hứa Nguy, nói:

- Các ngươi là ai?

Hứa Nguy lạnh lùng liếc nhìn Nam Cung Thiên Phong một cái, nói:

- Mày chính là Nam Cung Thiên Phong? Tao tên là Hứa Nguy, là đội trưởng tiểu đội một thuộc trung đội ba đại đội hai tiểu đoàn ba tiểu đoàn Nhân Tra dưới trướng thủ lĩnh Nhạc Trọng, đang theo lệnh đến dãy núi Âm Sơn tìm kiếm người sống sót. Giờ mày đầu hàng vẫn còn kịp đấy, nếu không đầu hàng, chỉ có con đường chết mà thôi.

Nam Cung Thiên Phong nhìn đám người Hứa Nguy cao lớn, thân hình vạm vỡ, tay cầm tấm chắn rắn chắc, khảm đao lớn, thở dài một hơi, quăng khảm đao trong tay qua, nói:

- Tôi đầu hàng.

Gã mặt sẹo nhìn mười một phụ nữ trần trụi trong sơn động, ánh mắt chợt lóe qua dâm sắc, đi đến bên cạnh Hứa Nguy nói:

- Đội trưởng, tôi đã một tháng không chạm qua đàn bà rồi. Ở đây có hơn mười người, chúng ta thoải mái thoải mái một chút được không?

Ba chiến sĩ còn lại cũng nhìn những người trong sơn động rục rích. Bọn họ bị biếm vào tiểu đoàn Nhân Tra đều là vì phạm phải hành vi phạm tội, nên không có người nào không thích đàn bà cả. Ở trong tiểu đoàn Nhân Tra cấm dục nhiều ngày như vậy, bọn họ đều rục rịch.

Hứa Nguy cười lạnh một tiếng, nói:

- Mày muốn chạm vào đàn bà, tùy tiện. Bất quá trong lúc thực hiện nhiệm vụ chạm vào đàn bà, mày chờ giết tiếp sáu mươi con tang thi hoặc tích góp thêm sáu mươi điểm công huân nữa đi. Mười một người này tùy tiện tụi mày làm, bất quá hai cô bé nhỏ kia tao không cho tụi mày chạm vào! Nếu tụi mày dám đụng vào họ, tao sẽ giết tụi mày! Miễn cho tụi mày liên lụy tao. Tao còn phải tiến vào quân đoàn Hổ Lang dự khuyết nữa.

Nghe lời của Hứa Nguy, bốn người đám mặt sẹo bắt đầu trở nên do dự. Điểm công huân cũng không dễ tích lũy. Giết một con tang thi cũng chỉ đủ đạt được một điểm công huân. Sáu mươi điểm công huân đủ để bọn họ thoát khỏi thân phận nhân tra của tiểu đoàn Nhân Tra, thậm chí còn có thể dùng điểm công huân dư đổi ra một chút tiền trinh nữa.

Mười điểm công huân có thể đổi ra năm mươi tân nguyên, mà ở ngoài, năm tân nguyên có thể tìm một người phụ nữ qua một đêm rồi. Năm mươi tân nguyên thì có thể tìm một cô bé xinh đẹp bộ dạng sạch sẽ vượt qua một đêm đẹp đẽ rồi.

Mười một người phụ nữ ở trong sơn động này vừa bẩn lại vừa thối, trên người còn có này nọ đàn ông để lại nữa. Điều này khiến đám người mặt sẹo kia cảm giác vô cùng nói không nên lời.

Còn về phần hai cô bé kia, trong tiểu đoàn Nhân Tra có một lệnh chết. Một khi xảy ra chuyện hãm. hiếp trẻ nhỏ, người thực hiện sẽ bị chém tay. Đơn vị của người thực hiện cũng sẽ phải gánh trách nhiệm có liên quan.

Quân đoàn Hổ Lang là một bộ đội mà Nhạc Trọng mới lập, ở trong có rất nhiều cường hóa giả xuất thân từ tiểu đoàn Nhân Tra. Những người từ trong tiểu đoàn Nhân Tra sống sót rời khỏi là người đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc. Hơn nữa còn là người giết qua rất nhiều tang thi, thân thể cường tráng, tâm trí kiên định. Đồng thời lúc ở trong tiểu đoàn Nhân Tra phải nghiêm khắc phục tùng mệnh lệnh, chỉ có khi "nghiêm khắc phục tùng mệnh lệnh" khắc sâu vào bản năng của họ, họ mới là quân lính tốt.

Rất nhiều người ở trong tiểu đoàn Nhân Tra lập được công huân, lại có cảm giác không thể trở lại xã hội bình thường sẽ lấy gia nhập quân đoàn Hổ Lang làm mục tiêu. Vì khi đã trở thành một quân đoàn Hổ Lang, bọn họ sẽ có được tôn nghiêm, địa vị, và cả lực lượng nữa.

Bạch Tiểu Thắng hiện đang làm thống lĩnh quân đoàn Hổ Lang, mang theo quân đoàn Hổ Lang sử dụng binh khí hệ thống Thần Ma tiêu diệt tang thi không ngừng cường hóa. Quân đoàn Hổ Lang cũng là một quân đoàn được tạo thành từ các cường hóa giả. Chiến sĩ trong quân đoàn giống như lang như hổ, vô cùng hung hãn.

Đám mặt sẹo tính toán một chút, vì đụng vào một người mà đem bản thân cũng đắp vào là một chuyện không có lời chút nào, ánh mắt hiện lên vẻ tiếc hận:

- Hừ!!

Nam Cung Thiên Phong quan sát đám người Hứa Nguy một cách cẩn thận, nói:

- Đại nhân, các vị là đến tìm kiếm người sống sót ư? Tôi rất quen thuộc chỗ này. Tôi biết ở đâu có người may mắn sống sót!

Đám người Hứa Nguy ai cũng thân cao vạm vỡ, trang bị trên người rất hoàn mỹ, sắc mặt hồng nhuận, vừa thấy thì đã biết là người thường xuyên ăn no.

Nam Cung Thiên Phong tuy là thủ lĩnh trại Đầu Hổ, nhưng bản thân hắn cũng phải một bữa no một bữa đói. Bộ hạ của hắn lại càng thêm khó khăn, đều bị đói đến gầy trơ xương. Cũng chỉ vì vậy mà đám người Hứa Nguy vừa xông vào thì đám người Nam Cung Thiên Phong đã quỳ xuống đất đầu hàng. Thực lực hai bên thực sự không ở cùng một cấp bậc nha.

*****

Hứa Nguy nhíu mày, đưa một thanh chocolate cho Nam Cung Thiên Phong:

- Vậy à! Biết thì tốt, cái này thưởng cho mày đấy!

Nam Cung Thiên Phong nhận thanh chocolate kia, trong mắt hiện lên vẻ vui sướng, cúi đầu liên tục nói lời cảm ơn:

- Cảm ơn đại nhân! Cảm ơn đại nhân!!

Những người sống sót khác ở trong sơn động đều nhìn chằm chằm thanh chocolate trong tay Nam Cung Thiên Phong, trong mắt hiện lên vẻ tham lam và khát vọng. Bọn họ đã lâu không được ăn đồ ngọt gì rồi. Một thanh chocolate này so với một con tôm hùm lớn trước mạt thế càng có thể hấp dẫn bọn họ hơn.

Nam Cung Thiên Phong đi ra sơn động, chỉ vào một ngọn núi ở xa xa, nói:

- Đại nhân. Đi qua ngọn núi này về hướng Tây một ngàn mét, có một chỗ tụ tập, ở trong chỗ tụ tập đó có hơn ba trăm người sống sót. Thủ lĩnh của bọn họ là một tiến hóa giả có thế lực mạnh mẽ.

Nam Cung Thiên Phong nói xong thì nhìn về phía Hứa Nguy. Tiến hóa giả vô cùng đáng sợ. Họ có được lực lượng kỳ dị. Cho dù là đại bộ phận bộ đội đặc chủng trước mạt thế cũng không phải là đối thủ của tiến hóa giả. Theo quan sát của Nam Cung Thiên Phong, năm người này không phải đối thủ của tiến hóa giả kia. Hứa Nguy nghe Nam Cung Thiên Phong giải thích thì nhíu mày nói:

- Tiến hóa giả sao? Chúng ta xem ra không nuốt trôi miếng bánh này rồi! Phải gọi cường giả quân đoàn Hổ Lang đến trợ giúp thôi.

Hứa Nguy lấy bộ đàm thông báo ra, nói:

- Alo! Tôi là Hứa Nguy, tiểu đội của tôi phát hiện một chỗ tụ tập lớn, đối phương có hơn ba trăm người sống sót, có tiến hóa giả tồn tại, nhờ quân đoàn Hổ Lang đến trợ giúp!

- Ba trăm người!! Tốt! Làm rất tốt! Hứa Nguy, các cậu đã lập được công lớn!! Các cậu ở tại chỗ đợi lệnh, tôi lập tức sẽ bảo quân đoàn Hổ Lang đến đó.

Bên kia truyền đến thanh âm hưng phấn vui mừng.

Rất nhanh, một đội ngũ gồm năm mươi người đội mũ sắc, mặc trang phục quân đội, lưng đeo một thanh súng trường đột kích, cả người tỏa ra khí chất bưu hãn xuất hiện trước mặt đám người Hứa Nguy.

- Thật mạnh!! Quân đoàn này rất mạnh!! Bọn họ còn có rất nhiều súng nữa!!

Nam Cung Thiên Phong vừa nhìn năm mươi chiến sĩ kia xuất hiện, trong mắt đã hiện lên vẻ kinh sợ.

Trong dãy núi Âm Sơn này, chỉ cần người nào có súng, thì cũng đủ để hình thành một thế lực nhỏ rồi. Một bộ đội có năm mươi thanh súng trường đột kích có thể dễ dàng đập nát rất nhiều thế lực muốn chống cự phản kháng.

Chỉ huy đoàn Hổ Lang năm mươi người này là Lưu Ngưu. Hắn vỗ vai Hứa Nguy khích lệ, nói:

- Làm rất tốt! Chỉ cần có thể giải phóng được ba trăm người sống sót kia thì cậu có thể tiến vào dự khuyết quân đoàn Hổ Lang!

Trong mắt Hứa Nguy hiện lên vẻ kiên nghị, nhìn Lưu Ngưu nói:

- Vâng! Trận chiến này tôi hy vọng có thể đi theo chỉ huy, cùng nhau chiến đấu, kính mong chỉ huy phê chuẩn chấp thuận!

Lưu Ngưu liếc nhìn Hứa Nguy một cái, nhếch miệng cười nói:

- Được!! Vậy thì cậu cùng đến đây, cho cậu xem quân đoàn Hổ Lang chúng ta lợi hại cỡ nào!

Theo chỉ dẫn của Nam Cung Thiên Phong và Lôi Vân, Lưu Ngưu mang theo năm mươi chiến sĩ không chút tiếng động đi lên một đỉnh núi khác.

Ngọn núi kia có làm một tầng hàng rào vây quanh đỉnh núi. Lại có dựng thêm bốn đài canh, trên mỗi đài canh có hai chiến sĩ canh gác, dưới cửa có tám chiến sĩ đóng giữ, bên trong hàng rào có một gian nhà gỗ đơn sơ nho nhỏ.

Lưu Ngưu dẫn theo tám chiến sĩ từ trong bụi cỏ hùng hổ bước ra, giơ súng chỉ lên trời nổ một phát, rống lớn:

- Người ở trong trại nghe đây, các ngươi bây giờ lập tức bỏ vũ khí xuống, quỳ xuống đất đầu hàng, nếu không toàn bộ đều sẽ chết!

Sau khi nghe được tiếng súng, những chiến sĩ đóng giữ ở trước cửa ai cũng mặt xanh mét, quay đầu bỏ chạy vào trong trại.

- Một đám ngu xuẩn! Nổ súng!

Trong mắt Lưu Ngưu hiện lên vẻ không hờn giận, giơ súng trường đột kích bắn về phía những chiến sĩ chạy trốn kia.

Theo một loạt tiếng súng ầm ầm vang lên, tám tên chiến sĩ chạy trốn thì đã có sáu tên bị bắn ngã xuống mặt đất, hai tên còn lại thì nằm úp sấp trên mặt đất lạnh run cả người.

Tiếng nổ súng kịch liệt rất nhanh thì kinh động đến thủ lĩnh bên trong trại, một tiến hóa giả dáng người gầy yếu tên Thân Đồ Nhất dẫn theo ba mươi bộ hạ từ trong trại chạy ra ngoài.

Thân Đồ Nhất từ xa xa đã nhìn thấy tám người Lưu Ngưu, lập tức lộ ra vẻ kinh hoàng, nói:

- Người anh em này, tôi tên là Thân Đồ Nhất, là trại chủ trại Thiên Dương, giữa chúng ta không có thù oán gì, vì sao lại đến giết người chúng tôi vậy?

Lưu Ngưu trừng Thân Đồ Nhất một cái, quát lớn:

- Tao tên là Lưu Ngưu, là trung đội trưởng trung đội một đại đội ba tiểu đoàn hai quân đoàn Hổ Lang dưới trướng thủ lĩnh Nhạc Trọng, theo lệnh đến bao vây tiêu diệt trại của mày. Thân Đồ Nhất, bây giờ mày đầu hàng thì sẽ cho tụi mày một con đường sống, nếu không, chỉ có con đường chết. Cho mày ba giây suy nghĩ, đầu hàng hay không đầu hàng? Ba...

Trong mắt Thân Đồ Nhất lóe lên ánh sáng hung ác, hét to một tiếng:

- Các anh em chuẩn bị chiến đấu!!

Thân Đồ Nhất là trại chủ trại Thiên Dương, nhất ngôn cửu đỉnh, sống rất vui vẻ, hắn cũng không dưng nguyện ý đầu hàng, sau đó thì dâng cơ nghiệp bản thân gầy dựng cho người khác.

Phanh!

Ngay lúc Thân Đồ Nhất ra sức quát lớn một câu này, bốn viên đạn ngắm bắn từ chỗ tối bay tới, xuyên thủng qua đầu Thân Đồ Nhất kia. Bản thân hắn tuy có lực lượng của tiến hóa giả, nhưng lực lượng mà hắn tự hào nhất khi có được ở trước mặt viên đạn lại không chịu nổi một đòn.

- Kẻ chống cự sẽ chết! Tất cả quỳ xuống! Nếu không giết không tha!

Lưu Ngưu cầm súng trường đột kích chĩa về phía những phần tử võ trang ở bên trong trại.

Mười tay chiến sĩ võ trang hạng nặng cầm súng trường đột kích từ trong rừng cây nhảy ra, chĩa họng súng lạnh lẽo về phía các chiến sĩ ở bên trong trại.

Những chiến sĩ ở trong trại trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, vội vội vàng vàng bỏ vũ khí xuống, quỳ trên mặt đất tuyên bố đầu hàng.

Trại Thiên Dương này thật dễ dàng thì đã bị quân đoàn Hổ Lang cướp được.

- Thật là lợi hại!

Nam Cung Thiên Phong nhìn đội quân Hổ Lang của Lưu Ngưu thật dễ dàng thì đã đập nát sự chống cự phản kháng của đám Thân Đồ Nhất, lại càng khiến hắn thêm sợ hãi quân đoàn Hổ Lang này. Đồng thời càng thêm kính sợ vị thủ lĩnh Nhạc Trọng thần bí sau lưng họ.

Sau khi đánh bại trại này, quân đoàn Hổ Lang dưới chỉ dẫn của Nam Cung Thiên Phong nhanh chóng công phá hơn mười trại khác, cứu vớt gần hơn hai ngàn người sống sót.

Dãy núi Âm Sơn lúc này đâu đâu cũng đều là người sống sót quần áo tả tơi, lữ đoàn kỵ binh thứ hai, lệ thuộc lữ đoàn thứ tư quân đoàn Hổ Lang mới thành lập, cùng với các binh sĩ tiểu đoàn ba tiểu đoàn Nhân Tra giám thị những người sống sót này.

Những thế lực hoặc to hoặc nhỏ trong dãy núi Âm Sơn đều bị quân đoàn Hổ Lang đánh tan một cách dễ dàng. Thủ lĩnh không đầu hàng thì lập tức bị giết chết.

Hai bên đường đại đa số người sống sót đều đang bọc chăn dày, cẩn thận uống từng ngụm cháo nóng. Tuy rằng chỉ là cháo nóng, nhưng trên mặt họ đều là vẻ thỏa mãn hạnh phúc.

Crypto.com Exchange

Chương (1-1194)