Truyện ngôn tình hay

Truyện:Độc Tôn Tam Giới - Chương 0260

Độc Tôn Tam Giới
Trọn bộ 2349 chương
Chương 0260: Đan Phi mang đến tin tức
0.00
(0 votes)


Chương (1-2349)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

- Hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên kia, mấy ngày hôm trước bắt đầu, bắt đầu học đánh nhau cắn xé. Ngay từ đầu, ta không quá để ý, cho rằng chúng đùa giỡn. Thế nhưng mà... Thế nhưng mà vừa rồi...

- Vừa rồi làm sao?

Trong mắt Giang Trần toát ra tinh quang.

- Có phải càng đánh càng hung hay không?

- Ách? Làm sao Thiếu chủ biết?

Ôn Tử Kỳ sững sờ.

- Thật tốt quá, xem ra Ngân Nguyệt Yêu Viên này đã bắt đầu thức tỉnh. Đánh, đánh càng hung càng tốt. Ngân Nguyệt Yêu Viên, nhất định là không có cách nào cùng tồn tại.

Giang Trần cười nói:

- Tử Kỳ, ngày nào đó Ngân Nguyệt Yêu Viên đánh chỉ còn lại một con, đó chính là thiên đại công lao của ngươi rồi.

- À?

Ôn Tử Kỳ tuyệt đối không ngờ, thái độ của Giang Trần sẽ là như vậy, trên đường đi nàng còn tự trách, lo được lo mất, sợ Thiếu chủ trách nàng không chiếu cố tốt Ngân Nguyệt Yêu Viên.

Nhưng nàng lại không biết, Ngân Nguyệt Yêu Viên là Linh thú, hơn nữa là loại Linh thú Duy Ngã Độc Tôn.

Một núi không thể chứa hai hổ, đạo lý này, ở trên người Ngân Nguyệt Yêu Viên, đồng dạng áp dụng rất tốt.

Dù có một ổ Ngân Nguyệt Yêu Viên, cuối cùng nhất định chỉ có thể sống một con. Nếu như giới tính bất đồng, thì tối đa sẽ lưu lại một trống một mái.

Ngân Nguyệt Yêu Viên, tuyệt đối không cho phép đồng loại đồng tính ở bên cạnh mình.

Ngân Nguyệt Yêu Viên cường đại nhất, thống trị một khu vực, tuyệt đối sẽ không có Ngân Nguyệt Yêu Viên đồng tính thứ hai tồn tại.

Mặc dù là thú con trưởng thành, cũng sẽ khiêu chiến phụ thân của chúng, khiêu chiến vương tọa của phụ thân, thẳng đến một con này giết chết một con khác mới thôi

Loại sinh tồn này, thoạt nhìn không thể tưởng tượng nổi, nhưng lại là cách sinh tồn phổ biến ở Chư Thiên thế giới.

Không chỉ là Ngân Nguyệt Yêu Viên, còn có rất nhiều tộc đàn khác, đều là như vậy.

- Đi, chúng ta đi xem một chút.

Giang Trần nghe nói Ngân Nguyệt Yêu Viên thức tỉnh, tâm tình bởi vì sự tình của phụ thân mà cảm thấy phiền muộn, đã hơi khá hơn một chút.

Những ngày này, mỗi ngày dùng các loại Linh Dược nuôi nấng, cuối cùng đã đạt được hồi báo.

Trong ổ Ngân Nguyệt Yêu Viên, hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên đã lớn hơn một vòng.

Lẫn nhau công kích cũng càng thêm hung hãn, càng thêm lăng lệ ác liệt.

Hiển nhiên, thiên tính trong huyết mạch của chúng, đã chậm rãi thức tỉnh, bắt đầu vì sinh tồn mà phấn đấu, vì đánh bại đối thủ mà chém giết.

Đây là cách chúng sinh tồn, là số mệnh, không cách nào trốn tránh.

Sau khi huyết mạch thức tỉnh, chúng không còn là huynh đệ, mà là cừu địch, cừu địch không chết không ngớt.

Trên thực tế, tộc đàn Linh thú, đại đa số cũng không tồn tại tình huynh đệ gì.

Nhìn hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên hung hãn bác đấu, huyết nhục bay tứ tung, trong mắt Ôn Tử Kỳ có chút không đành lòng.

Mấy ngày nay, nàng chăn nuôi hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên, đã bồi dưỡng ra cảm tình.

Nhìn thấy chúng bỗng nhiên liều chết bác đấu, tâm tình của Ôn Tử Kỳ, giống như chứng kiến hai hài tử của mình cắn xé nhau, trong nội tâm khó chịu nói không nên lời.

Giang Trần than nhẹ, hắn cũng không biết, loại tính cách này của Ôn Tử Kỳ, sao lại chọn tu luyện võ đạo?

Võ đạo chi lộ, bất kể là tu sĩ nhân loại, hay tộc đàn thú loại, một thiên tài quật khởi, ai không leo lên từ thi cốt chồng chất?

Đạp vào con đường võ đạo đỉnh phong, giết chóc và máu tươi, căn bản không thể tránh né.

Ôn Tử Kỳ này, vậy mà vì hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên chém giết mà cảm thấy không đành lòng, cái võ đạo chi tâm này, thật không phải yếu bình thường.

Bất quá, thiện lương ôn nhu, từ một góc độ khác mà nói, cũng là ưu điểm lớn nhất của Ôn Tử Kỳ a?

- Thiếu chủ, hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên này, thật sự có một con phải chết sao?

Ôn Tử Kỳ nhẹ cắn môi hỏi.

- Cách sinh tồn của Ngân Nguyệt Yêu Viên, nhất định chỉ có một con sống sót. Hơn nữa, huyết nhục một con khác, sẽ bị con sống sót cắn nuốt. Thôn phệ huyết mạch đồng loại, cũng là một cách để Ngân Nguyệt Yêu Viên tiến hóa huyết mạch.

- Thế nhưng mà...

Hai mắt của Ôn Tử Kỳ có chút sương mù mịt mờ.

- Thế nhưng mà ta thật sự không đành lòng. Thiếu chủ, ta có thể van cầu ngươi, tách chúng ra nuôi không?

Âm thanh của Ôn Tử Kỳ như muỗi kêu, tựa như một hài tử thẹn thùng, hướng đại nhân yêu cầu có chút quá phận, rũ cụp lấy đầu, không dám nhìn Giang Trần.

- Thiếu chủ, ta nguyện ý hao phí tâm tư gấp hai, không, gấp bốn lần đi chăn nuôi chúng.

Ôn Tử Kỳ hướng Giang Trần cam đoan.

Giang Trần than nhẹ một tiếng:

- Tử Kỳ, tính cách này của ngươi, là không thích hợp tu hành võ đạo. Như vậy đi, ta cho ngươi một con Ngân Nguyệt Yêu Viên, còn lại một con, ta tự mình nuôi nấng.

- Thiếu chủ, ta có thể đồng thời tách ra nuôi.

Ôn Tử Kỳ có chút gấp.

Giang Trần cười cười:

- Đừng lo lắng, cũng không phải ta trách ngươi. Trên thực tế, ta tự tay chăn nuôi một con, sẽ thích hợp hơn. Còn lại một con, cho ngươi chăn nuôi, có lẽ đợi một thời gian, có thể bồi dưỡng thành khế ước thú, bảo hộ ngươi a.

Cũng không phải Giang Trần nói đùa, dùng cá tính của Ôn Tử Kỳ, tương lai nói không chừng sẽ gặp nguy hiểm. Có một con Ngân Nguyệt Yêu Viên hung hãn bảo hộ nàng, vừa vặn phù hợp.

Ôn Tử Kỳ nghe Giang Trần nói như vậy, biết rõ Giang Trần không phải trách nàng, mới yên tâm.

Giang Trần đang muốn mở miệng, chợt nghe bên hành lang truyền đến tiếng bước chân.

- Thiếu chủ, Đan Phi tiểu thư tới chơi.

Đang khi nói chuyện, Tiết Đồng mang theo Đan Phi đến.

Đan Phi là số ít mấy người có đãi ngộ đặc thù, đổi lại người khác, Tiết Đồng quả quyết sẽ không trực tiếp mang vào.

Đan Phi thấy chỉ có Giang Trần và Ôn Tử Kỳ, hơn nữa vẻ mặt Ôn Tử Kỳ thẹn thùng, bên khóe mắt còn có nước mắt.

- Hì hì, tựa hồ bổn tiểu thư đến có chút không phải lúc a?

Đan Phi vui vẻ, mang theo vài phần chế nhạo.

Nữ nhân dù thiên tư xuất chúng thế nào, dù xinh đẹp tuyệt thế thế nào, cuối cùng cũng là nữ nhân.

Là nữ nhân, liền khó tránh khỏi có tiểu tâm tư của nữ nhân.

Đan Phi này, nhìn thấy tình hình như vậy, ý niệm đầu tiên là Giang Trần đang đùa giỡn tùy tùng, khi dễ tiểu cô nương kia đến khóc.

- Đan Phi tỷ, loại lời này, xuất từ miệng ngươi, giống như không hợp phong độ của ngươi a.

Giang Trần cười cười, đối với Đan Phi chế nhạo, lại không để ý chút nào.

Nữ nhân này tích cách tinh quái, ngươi thực coi lời của nàng là thật, cái kia chính là tra tấn mình.

Đan Phi cười dịu dàng nói:

- Tiểu muội muội, có phải Giang Trần khi dễ ngươi hay không? Nói cho tỷ tỷ, tỷ tỷ giúp ngươi dạy hắn.

Đôi má của Ôn Tử Kỳ vốn có chút hồng, nghe vậy mây đỏ càng thêm rậm rạp, liên tục khoát tay:

- Không phải, không phải. Đan Phi tiểu thư, ngươi ngàn vạn lần không nên hiểu lầm Thiếu chủ nhà ta. Hắn... Hắn chưa bao giờ sẽ khi dễ ta.

- Chậc chậc, Giang Trần a, tỷ tỷ không thể không nói, có chút ghen ghét ngươi rồi. Những nữ tùy tùng dưới tay ngươi, một cái so với một cái xinh đẹp không nói, còn quá trung tâm. Rõ ràng bị ngươi khi dễ, còn phải che dấu thay ngươi, trung tâm hộ chủ. Ngươi là dạy dỗ như thế nào a?

*****

Đan Phi vừa nói, một bên nhìn lại ổ Ngân Nguyệt Yêu Viên kia.

Bỗng nhiên nàng ồ một tiếng, đôi mắt đẹp bị hấp dẫn qua, phát ra tiếng sợ hãi thán phục, ngọc thủ không khỏi che miệng lại.

- Giang Trần, Ngân Nguyệt Yêu Viên của ngươi, vậy mà đã bắt đầu chém giết? Là thức tỉnh như thế nào a?

Đan Phi đã bất chấp chế nhạo Giang Trần, lực chú ý hoàn toàn bị Ngân Nguyệt Yêu Viên hấp dẫn qua.

- Thức tỉnh như thế nào, vậy ngươi phải hỏi chúng a.

Giang Trần cười cười, chỉ vào hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên cười nói

Đan Phi không hổ là cuồng chăn nuôi Linh thú, hoàn toàn không để ý hình tượng thục nữ, xắn tay áo, muốn nắm Ngân Nguyệt Yêu Viên lên quan sát.

- Đừng động chúng, trên người của ngươi có khí tức đồng bạn của chúng. Ở thời điểm chúng bán thức tỉnh, căn bản không cách nào phân biệt, sẽ coi ngươi trở thành đối tượng công kích.

Giang Trần lời còn chưa nói hết, Đan Phi đã "A" một tiếng, hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên kia ngay ngắn quay đầu lại, hướng nàng trảo qua.

Cũng may tu vi của Đan Phi không kém, tránh qua một bên, cuối cùng không có bị trảo trúng.

- Giang Trần, sao ngươi không nói sớm?

Sau khi né qua, mới nghe Giang Trần cảnh cáo, Đan Phi nhịn không được phàn nàn.

- Ta đã nói rất nhanh rồi? Ai biết tốc độ ra tay của ngươi so với ta nói còn nhanh hơn? Không phải ngươi có hai con Ngân Nguyệt Yêu Viên sao, như thế nào, còn muốn đánh chủ ý của ta?

Đan Phi cười hắc hắc, đôi mắt đẹp chuyển động nhanh như chớp, lộ ra một tia giảo hoạt.

- Vốn không có ý định tính đến ngươi, bất quá Ngân Nguyệt Yêu Viên của ngươi đào tạo tốt như vậy, bổn tiểu thư muốn không nghĩ cũng khó.

Giang Trần nghe xong lời này, mặt cũng tái rồi:

- Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ. Ngân Nguyệt Yêu Viên này, không dễ dàng quen thuộc chủ nhân, bây giờ ngươi muốn đổi, vậy trước đó chúng ta làm, đều kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Đằng sau nếu cùng chúng thành lập khế ước, sẽ khó càng thêm khó.

Giang Trần tự nhiên không phải nói chuyện giật gân, Linh thú đổi chủ, đích thật là một việc phi thường kiêng kị.

Đan Phi tức giận nói:

- Giang Trần, có phải trong mắt ngươi, bổn tiểu thư là người tham lam như vậy hay không? Ai nói muốn đổi với ngươi? Loại thường thức Linh thú không thể tùy tiện đổi chủ kia, ta cũng biết. Ta là muốn hỏi ngươi, có bí quyết đào tạo gì chia xẻ thoáng một phát hay không.

- Hắc hắc, cái này sao, ngược lại không phải là không thể thương lượng. Bất quá, gần đây ta đào tạo Linh thú, Linh Dược rất thiếu thốn. Thái Phó biệt viện các ngươi tài đại khí thô, có phải nên...

Giang Trần cười hắc hắc nói.

- Tốt ngươi cái Giang Trần, chủ ý cũng đánh tới trên đầu Thái Phó đại nhân. Uổng công lão nhân gia còn che chở ngươi như vậy, thật sự là bạch nhãn lang.

Đôi mắt của Đan Phi lưu chuyển, lông mày kẻ đen có chút nhướng lên.

Tuy giả bộ tức giận, nhưng một cái nhăn mày, một nụ cười tầm đó, lại làm cho Ôn Tử Kỳ ở một bên, cũng hơi có chút tự ti mặc cảm.

Đan Phi tiểu thư này, quả nhiên là thiên sinh lệ chất, một lời nói một nụ cười tầm đó, phảng phất có một loại linh khí chảy xuôi, bất luận nam nữ, đều bị nàng khuynh đảo.

Ngược lại là Giang Trần, tiêu sái cười cười:

- Thái Phó đại nhân rất chiếu cố người trẻ tuổi, nếu như hắn biết ta xấu hổ vì trong ví tiền rỗng tuếch, nhất định sẽ đại lực trợ giúp.

- Miệng lưỡi trơn tru. Được rồi Giang Trần, ngươi muốn Linh Dược, Thái Phó đại nhân nhất định là có. Bất quá, Linh Dược càng nhiều nữa, là ở Bảo Thụ Tông. Có thể nói, trong liên minh 16 nước, có nửa số Linh Dược, đều xuất phát từ Bảo Thụ Tông. Bảo Thụ Tông, trời sinh là bảo khố Linh Dược, là đại Dược Viên. Nếu như ngươi muốn càng nhiều Linh Dược nữa, chỉ có đi Bảo Thụ Tông.

Hai mắt Đan Phi linh động, nhìn qua Giang Trần, trong con ngươi lóng lánh lấy sắc thái nghiêm túc.

- Như thế nào? Lần này Đan Phi tỷ tới, là du thuyết ta gia nhập Bảo Thụ Tông sao?

Giang Trần cười ha hả nói:

- Chẳng lẽ nhìn ta không vừa mắt, muốn ta tiến vào Bảo Thụ Tông, để Thiết Xán kia hành hạ?

- Giang Trần, không nên nói đùa. Ta là nói chuyện nghiêm túc. Lần này tới, ta là được Thái Phó ra lệnh, đến nói cho ngươi biết một sự kiện.

Giang Trần thấy Đan Phi không giống nói giỡn, cũng nao nao, chợt nhớ tới một chuyện, hỏi:

- Chẳng lẽ là về bốn đại tông môn đại tuyển?

- Ân? Ngươi nghe nói rồi? Từ nơi nào nghe nói?

Đan Phi lộ ra vẻ kinh ngạc, tin tức này, là tin tức nội bộ, chỉ có đệ tử hạch tâm trong tông môn mới biết.

- Hắc hắc, ta là nghe tin đồn.

Giang Trần phát hiện mình thất thố, nói lộ ra rồi. Việc này, hắn tự nhiên không thể nói là nghe Chu Dật cùng La Hoàng nói.

Cũng may Đan Phi không có dây dưa, mà gật gật đầu:

- Lần đại tuyển này, kích thước to lớn, có thể nói chưa từng có. Vốn, Thái Phó đại nhân đối với tông môn tuyển bạt, là không có hảo cảm gì. Bởi vì tông môn tuyển bạt, trên cơ bản không có cảm giác gì mới lạ. Nhưng mà, lần này lại bất đồng. Lần này vì tuyển bạt nhân tài, bốn đại tông môn đều tiêu hết tiền vốn, lấy ra rất nhiều lợi ích phong phú, đến ban thưởng cho người xuất chúng. Thậm chí, ngay cả mấy lão quái Nguyên cảnh lánh đời, cũng sẽ ra mặt.

Nói tới Nguyên cảnh lão quái, trong giọng nói của Đan Phi, cũng có một phần tôn sùng cùng kính ngưỡng.

Tuy ở trong tính cách của nàng có chút thanh cao. Nhưng mà, đối với cường giả chân chính, Đan Phi vẫn rất kính nể.

Nguyên Cảnh Tôn Giả, không thể nghi ngờ là đại biểu cho đỉnh phong của liên minh 16 nước.

Mặc dù là Diệp thái phó lão, cách cái đỉnh phong này, cũng còn kém một bước.

Đan Phi coi lão gia tử như Thiên Thần, tự nhiên, đối với Nguyên Cảnh Tôn Giả, cũng có kính trọng chi ý.

Ngược lại là Giang Trần, đối với Nguyên cảnh lão quái gì đó, hứng thú không quá lớn.

Hắn cảm thấy hứng thú nhất là, đến cùng bốn đại tông môn lấy ra bao nhiêu ngon ngọt đến ban thưởng.

Hiện tại Giang Trần thiếu đúng là tài nguyên, thiếu đúng là các loại thứ tốt.

Mà toàn bộ liên minh 16 nước, nắm giữ tài nguyên trọng yếu nhất, là bốn đại tông môn này.

- Xem ra, lần đại tuyển này là không thể bỏ qua rồi. Thừa cơ hội này, phải hảo hảo ở trên đầu bốn đại tông môn gõ một ít chỗ tốt a.

Mặc dù Giang Trần khó chịu với một ít đệ tử tông môn, nhưng nghĩ đến tông môn chiếm cứ tài nguyên trọng yếu nhất của liên minh 16 nước, chút thành kiến này cũng không coi là cái gì.

Hiện tại, hắn cần có nhất đúng là tài nguyên.

Vì những tài nguyên này, phải tham gia đại tuyển.

Phải mượn nhờ cơ hội tuyển bạt này, tiến vào tông môn, hưởng dụng tài nguyên.

Về sự tình bốn đại tông môn đại tuyển, Đan Phi biết cũng không nhiều lắm. Hiện tại nàng biết, là từ trong miệng Diệp thái phó nghe được một ít đoạn ngắn.

- Giang Trần, là lão gia tử bảo ta đến. Hắn muốn mời ngươi đêm nay đi Thái Phó biệt viện nói chuyện.

Lão gia tử mời, Giang Trần tự nhiên không thể không đi. Trên thực tế, hắn đối với lần tuyển bạt này, cũng ôm lấy hứng thú nồng hậu.

- Tốt, ta nhất định sẽ đến.

Giang Trần đáp ứng vô cùng sảng khoái.

Crypto.com Exchange

Chương (1-2349)