← Ch.359 | Ch.361 → |
"Tớ không biết nấu ăn, học lại không giỏi, hậu đậu, không dịu dàng lại không biết bảo vệ ai, mọi chuyện đều là do Linh Tĩnh và cậu chiếu cố tớ..."
Sa Sa nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Linh Tĩnh cái gì cũng tốt hơn tớ, lại giỏi nhiều thứ, ngay cả kế hoạch trong thời gian tới cũng dự tính được... Cậu ấy nói với tớ chuyện tương lai cậu ấy muốn làm, tớ cũng phải làm một chuyện gì đấy, nhưng tớ nghĩ mãi mà không thấy cái gì thích hợp với mình. Linh Tĩnh vì muốn ở với cậu mà tớ mà bỏ qua nguyện vọng nghệ sĩ đàn dương cầm, học làm bác sĩ hoặc y tá, mẹ cậu ấy cũng làm bác sĩ, đã vun đắp từ nhỏ cho Linh Tĩnh, tính cách cậu ấy lại tốt, bây giờ làm bác sĩ hay ý tá đúng là thích hợp. Còn tớ thì sao, tớ không làm nổi bác sĩ, mà đi làm y tá tớ lại sợ tiêm cho người khác... Cái gì cũng không biết làm..."
"Khi cha tớ mất để lại cho tớ Sa Trúc bang, tớ biết cậu và Linh Tĩnh không thích hắc đạo, lúc đầu tớ chỉ muốn Sa Trúc bang không được buôn lậu thuốc phiện, nhưng sau đó... tớ nghĩ mình có một cơ sở ở trước mặt rồi, đầutiên là chỉ cần từ từ quen với nó, sau đó làm cho Sa Trúc bang đổi đen thành trắng và tớ có thể quản lý... Nhưng mà tớ cũng biết rõ, nếu như không có cậu và Tiểu Mạnh ca sắp xếp thì tớ không làm nổi... Cấp 3 tớ có thể bốc đồng, thậm chí thi đỗ đại học tớ vẫn có thể bốc đầu, thế nhưng sau đại học thì sao, chẳng nhẽ cả đời của tớ cũng phải bám lấy cậu và Linh Tĩnh ư, một ngày nào đó các cậu sẽ cảm thấy tớ rất phiền phức..."
Nàng co rúc nằm trong lòng của Gia Minh:
"Tớ yêu cậu và Linh Tĩnh, không muốn bị các cậu ghét..."
Gia Minh nhẹ vỗ vai nàng, cười cười:
"Thực ra nói thì khó nghe một chút, nhưng có một loại người chẳng cần quan tâm tới gì cả, mặc kệ cậu có lợi hại hay không, có biết nấu ăn hay không, có hiền lành dịu dàng hay không, có hiểu ý người khác hay không, họ đều tiếp nhận một cách vô điều kiện. Khi nào cậu có phiền não thì cứ đẩy sang họ, khi nào muốn mạo hiểm thì họ nghĩ biện pháp giúp cậu, cho dù cậu thất bại, không còn cách tiến lên phía trước thì chỉ cần quay đầu lại, bọn họ sẽ lại ở với cậu..."
"Bạn trai của tớ sao?"
"Người nhà đấy, so với bạn trai còn đáng tin hơn, chính là anh chàng đẹp trai trước mặt và cô gái xinh xắn đang ngủ ở phòng bên cạnh kia kìa, cho nên tớ nghĩ lo lắng của cậu hoàn toàn không cần thiết."
Đại khái là do mấy câu nói này tương đối khó nghe, Sa Sa cười cười, lại rúc mặt vào ngực của hắn:
"Thế nhưng tớ vẫn nghĩ tới chuyện một ngày nào đó sẽ bị các cậu ghét..."
"Bảo đảm sẽ không bao giờ ghét cậu..."
Gia Minh nhìn thiếu nữ trong ngực mình, ngừng lại một chút, đảo mắt nhìn quanh phòng:
"vĩnh viễn bảo vệ cậu..."
Thấy cơn đau trong đầu lại hiện lên, hắn nhẹ giọng nói.
"Chỉ được cái mạnh miệng... Lúc này hứa đương nhiên không thể tin..."
Sa Sa hài lòng nói nhỏ:
"Nhưng mà... Được rồi, tớ cũng biết chuyện một thiếu nữ lập chí làm hắc đạo đúng là xằng bậy, Gia Minh nếu cậu không muốn tớ làm nữa thì tớ sẽ không quan tâm tới chuyện Sa Trúc bang nữa, tớ sẽ chăm học, thi vào một trường đại học tốt, vậy là được chứ gì..."
Gia Minh cười rộ lên, một lát sau hắn mới mở miệng:
"Hiện giờ... chỉ muốn làm một chuyện như vậy thôi sao?"
"Ách..."
Sa Sa ngẩn người, nghiêng đầu có chút không hiểu nhìn Gia Minh:
"Chuyện này đại khái là như vậy thôi, dù sao tớ đâu có lý tường gì... dù sao cách nghĩ của tớ cũng lung tung lắm, bây giờ muốn làm cái gì đó nhưng có thể chưa tới một năm, tớ lại không muốn nữa, có khi đại học cũng không đỗ..."
"Vậy hãy làm đi."
Gia Minh buông chuột, ôm chặt lấy Sa Sa:
"Đợi tới khi nào cậu không làm được, hãy trở về ôm lấy tớ khóc nhè."
***
Tình hình cứ như vậy, sau một tuần lễ, Sa Sa chính thức dọn ra ngoài ở.
Thực ra cũng không phải là hoàn toàn dọn ra ngoài, ngày nào Sa Sa cũng đi học, trưa thì cùng với Linh Tĩnh và Gia Minh từ trường học về căn phòng họ thuâ ăn cơm, sau đó ước định thời gian trở về. Hiện giờ mọi người dọn dẹp lại căn phòng của Liễu Chính ở Sa Trúc bang lại một lần, buổi tối Sa Sa vừa ở đây học vừa quản lý chuyện của bang phái.
Để cho Linh Tĩnh đồng ý chuyện này đương nhiên là Gia Minh thuyết phục, mà cái việc đi thuyết phục người khác không tính là sở trường của Gia Minh, nhưng với quan hệ của hai người, một số chuyện không ủng hộ thì chỉ là ngụy biện, Gia Minh nói ra thì tuyệt đối còn hữu dụng hơn ý kiến của người khác nhiều lần.
Sa Sa lúc này đã được thỏa mãn, khi ở trường thì vô cùng chăm chỉ, nỗ lực học tập thể hiện mình trước mặt Linh Tĩnh. Đương nhiên đây chỉ là tinh thần bốc đồng, thấy thiếu nữ trước mặt mình học tập với nhiệt huyết sôi trào, hai mắt Linh Tĩnh sáng ngời, nhưng mà thành tích của Sa Sa từ trước tới giờ không được tốt, nửa năm cuối này lại còn phải làm quen với công việc của Sa Trúc bang, có thể đỗ được đại học hay không còn khó nói.
Mặc dù bị Gia Minh thuyết phục, đồng ý chuyện Sa Sa trong nửa năm tới ở bên Sa Trúc bang, nhưng mà Linh Tĩnh hiển nhiên là không vui.
Ngày đó ba người tới căn phòng của Sa Sa ở bên Sa Trúc bang sửa sang lại một phen, mua một số lượng lớn vật phẩm, ngay cả các loại thực ăn nhanh cũng chất thành đống, làm xong những chuyện này mới làm cho Linh Tĩnh yên tâm được.
Nhưng mà, đêm đó sau khi trở về nhà với Gia Minh, ở trong thế giới của hai người, Linh Tĩnh lại cảm thấy cô đơn.
"Thực ra mà nói, đây mới là cuộc sống tĩnh lữ đôi lứa, nhưng Sa Sa không có ở đây, tớ cảm thấy dường như thiếu một cái gì đó... Gia Minh, chuyện của Sa Trúc bang như thế nào? Sao Sa Sa lại muốn sang đó... Tớ cảm thấy cậu ấy muốn nếm thử cảm giác mới mẻ khi ở một mình thì đúng hơn..."
Con đường bên ngoài truyền tới những tiếng động nhốn nháo, Tiểu Viêm thì được mở hết cỡ, sau khi ăn cơm sau và chia tay với Sa Sa, Linh Tĩnh lại cảm thấy bức tức. Hiện giờ hai người mới chỉ tròn 18, nhìn từ bên ngoài, Linh Tĩnh vẫn còn ngây thơ trong sáng như một thiues nữ, bây giờ oán giận, đúng là phản bội lại hình tượng của mình.
"Đây là cảm giác vợ chồng già ở với nhau đó, do ba người chúng ta ở cùng một chỗ vơi snahu lâu, bây giờ mới cảm thấy thiếu thốn..."
Gia Minh quay đầu cười nói.
"Đàn ông các ngươi rất thích như vậy còn gì."
Linh Tĩnh trừng mắt:
"Hai cô bé cùng theo cậu, không ôm oán giận, không ăn giấm, một người ra ngoài người kia còn cảm giác không quen, tại sao phải là tớ oán giận, tại sao tớ lại là người không muốn cho cậu ấy ra ngoài, tại sao tớ phải lo lắng, đáng nhẽ người này phải là cậu mới đúng!"
"Khụ..."
Gia Minh ngại quá nhéo nhéo mũi:
"Cái này... xem ra chúng ta cần phải có một thời gian rất dài mới quen được cuộc sống của hai người..."
"Sa Sa đâu phải không trở về, chẳng phải nói lúc nào rảnh sẽ về hay sao?"
"Nói thì là nói như vậy, nhưng mà tính tình của cậu ấy hiện giờ đang bốc đồng, muốn trong nửa năm quen với chuyện của Sa Trúc bang, sau đó theo chúng ta học đại học, cậu nghĩ cậu ấy có bao nhiêu thời gian rảnh chứ? Huống chi... đây chỉ là cảm giác thế giới hai người thôi, trước kia đâu phải lúc nào Sa Sa cũng ở cùng chúng ta, vì sao khi đó chúng ta không thấy thiếu..."
Linh Tĩnh ngẩn người, sau đó suy sụp hạ hai vai:
"Dù sao... tớ cũng không thích cảm giác như vậy..."
Nàng hít sâu một hơi, nói:
"Tớ còn chưa chuẩn bị sẵn sàng..."
Gia Minh cười rộ lên:
"Vậy theo cậu thì lúc nào mới đúng?"
"Sau khi tốt nghiệp đại học."
Linh Tĩnh nhún vai:
"Cho dù học đại học, ba người chúng ta vẫn phải ở cùng nhau... Tớ vốn nghĩ như vậy, bây giờ có nhiều trường đại học, ba người chúng ta chưa chắc là học chung một trường, nhưng có thể ở trong một thành phố là được rồi, chí ít còn có thể ở cùng với nhau... Mà Gia Minh này, cậu có muốn làm bác sĩ ngoại khoa không, mẹ tớ nói cậu nên học, đó chỉ là ý kiến thôi, không phải là ép cậu, cậu có thể chọn việc mình thích..."
"Bác sĩ ngoại khoa đi, không cần suy nghĩ nhiều như vậy."
Gia Minh cười gật đầu, nói:
"Nghề nghiệp rất thích hợp với tớ, tớ thích."
"Vậy cứ quyết định như thế! Hiện giờ chỉ còn Sa Sa... mà nghĩ tới chuyện này làm gì cho thừa hơi..."
Linh Tĩnh tỏ vẻ khó chịu, nhanh chóng đem rác bỏ vào trong túi nhựa, xoay người cười với Gia Minh:
"A, đừng nhìn, phải đi ra ngoài đổ rác đó, đại lão gia."
Gia Minh kéo tay nàng:
"Cùng đi."
"Ngay cả việc này cũng muốn đi cùng sao!"
Linh Tĩnh cười nói.
"Tản bộ mà, chẳng nhẽ cậu không cảm thấy đây mới là việc thú vị của thế giới hai người sao?"
"Trước đây sao không thường xuyên như vậy."
"Khi đó là thế giới ba người, không giống bây giờ, đi nào, đi nào."
Gia Minh không nữa kéo tay nàng ra ngoài, Linh Tĩnh vội vã giãy dụa:
"Chờ một chút, tớ thay quần áo đã."
*****
Ra khỏi nhà, lúc này trời đã là hoàng hôn, đèn hai bên đường và ở trong nhà dân bắt đầu sáng lên, có vài nhà đã ăn cơm xong đi dạo bộ, lẫn vào trong dòng người tan tầm trở về.
Hai người bỏ rác vào một thùng rác ven đường, đi tới quảng trường học viện Thánh Tâm, sau đó đi vào một... con đường bên cạnh, Linh Tĩnh cầm tay Gia Minh.
"Mà từ nhỏ tới giờ ba người chúng ta toàn ở chung với nhau, hiện giờ có hai người đi tản bộ, Sa Sa ở nơi khác không biết, nghĩ lại đúng là.. là lạ, ba người chúng ta nếu như không biết nhau, thì ngày tết cậu sẽ tới Hoàng gia, có lẽ là tới nước Mỹ du lịch, Sa Sa và tớ cũng sẽ đơn độc ra ngoài, vậy mà từ lúc quen cậu là khi mình 6 tuổi..."
Nhìn dòng xe cộ đi lại trên đường, thiếu nữ mỹ lệ xoa trán.
"Ký ức trúng đạn hơn 10 năm trước sao lại nhớ rõ như vậy..."
"Cũng đúng, cũng đã hơn 10 năm rồi, biết bao chuyện đã xảy ra..."
Linh Tĩnh nói, tựa đầu vào vai Gia Minh.
"Nếu như không có bình rượu vang đỏ của chú Liễu thì chúng ta có làm bạn bè tới lúc trưởng thành ra ngoài xã hội không? Ừ... Sau đó mỗi người chúng ta đều có được người mình yêu, và sẽ làm bạn bè..."
"Có mới là lạ chứ."
Linh Tĩnh thản nhiên cười, nói:
"Tớ nghĩ là nếu không bình rượu kia, có khả năng 50% là tớ sẽ nằm trên giường của cậu, 50% là Sa Sa, chỉ là thời gian sẽ chậm hơn mà thôi, chuyện giữa chúng ta ngày càng nhiều, nói không chừng sẽ có lúc cãi nhau, tớ và Sa Sa có thể làm bạn hay không còn khó nói... tớ khi đó thích cậu, Sa Sa cũng biết, nhưng khi đó nàng cũng thích cậu rồi chỉ là cậu ấy không nói ra mà thôi. Cậu cũng biết, khi đó Sa Sa còn nghĩ mình là đại tỷ, nói là phải giúp tớ, giúp cho cậu thích tớ, nhưng sau này cậu ấy mới nói là cậu ấy cũng thích cậu, chẳng qua là lúc còn nhỏ không hiểu chuyện, không biết phiền não. Nếu không thì trong lòng sẽ vô cùng khó chịu..."
"Trời, sao tớ không biết mình có mị lực như vậy..."
Gia Minh ngại quá sờ sờ mũi. -
"Mà nói tới cũng kỳ quái, cậu không đẹp trai, tính tình lại cổ quái đôi lúc xằng bậy —— ha hả, đương nhiên lúc đó tớ và Sa Sa còn là tiểu mỹ nữ, đi tới đâu mà chẳng có người theo, thư tình thì cả đống, cậu dám nói khi đó cậu không có ý nghĩ khác với chúng tớ lúc đó sao?"
"Tớ nghĩ là mình sẽ tự tin, giấu kín tâm tình không dám nói."
"Nói cũng đúng."
Linh Tĩnh cười đến xán lạn:
"Nếu như tới lúc này, ba người chúng ta mới nói thích nhau thì đúng là bi kịch, mặc kệ cậu chọn Sa Sa hay chọn tớ, thì tất cả mọi người cũng sẽ có cảm giác không thích nhau, và đương nhiên sẽ không làm bạn với nhau nữa... cảm giác này chỉ nghĩ thôi cũng khó chịu, cho nên bình rượu kia là cách giải quyết tốt nhất."
"A, nếu như tớ biết cách nghĩ của các cậu như vậy thì kiểu gì tớ cũng cưỡng bức các cậu ở chung."
"Ha hả, cậu không làm được đâu, tính cách từ nhỏ của cậu đã phản bội câu nói vừa rồi, cho dù là Hoàng gia hay giáo viên, hay người có địa vị xã hội, cậu chẳng cho ai thể diện, thế nhưng đối với tớ và Sa Sa, tới tận giờ cậu đều vô cùng cẩn thận, không hề làm chuyện ép buộc. Lần này Sa Sa ra ngoài cũng vậy, nếu như là người khác, họ nhất định sẽ nỗ lực khuyên nàng, tớ chẳng nhẽ không biết sao, Sa Sa quan tâm nhất chính là cậu, cậu mà nói không được thì khẳng định cậu ấy sẽ không dám trái lời, nhưng mà cậu chẳng có tâm tư khuyên bảo, từ đầu đã đồng ý với cậu ấy, sau đó chạy qua năn nỉ tớ... Từ nhỏ đến lớn, cậu không làm được đâu..."
Gia Minh nhún vai:
"Nếu nói vậy thì cậu càng ngày càng không đáng yêu..."
"Nói cái gì đó!"
Mím môi, Linh Tĩnh hung hăng nhéo lưng hắn, giọng nói mang theo sự uy hiếp.
"Trưởng thành mà."
Gia Minh cười:
"Khi còn ở trường học, tớ thấy cậu nói chuyện với người con trai khác, tớ cũng khó chịu a, Linh Tĩnh trưởng thành rất xinh đẹp, ung dung, có khí chất, khi cậu nói chuyện tớ đều chăm chú nghe, cậu còn lợi hại hơn so với chị Nhã Hàm... Thực ra lần đầu tiên khi tham gia biểu diễn với cậu tớ cũng khẩn trương, mỗi ngày chúng ta ở cùng nhau lại là một ngày mới mẻ, a, được rồi, đêm giáng sinh lần trước tớ hát Đông Phong Phá, chúng ta ở trong trường, cậu nói chuyện với Đông Phương Lộ thế nào tớ còn nhớ rõ... Người ta trước kia là cô dâu nhỏ của Gia Minh, bây giờ là tiểu lão bà của Gia Minh, tối nào cũng phải ngủ chung, đã bị dùng qua rất nhiều lần, là hoa tàn bại liễu, lớp trưởng Đông Phương là người rất tốt, tôi không xứng với cậu... Ha hả..."
Linh Tĩnh cúi đầu, do dự một lát:
"Bởi vì không mới mẻ, không đáng yêu, cho nên cậu không thích?"
"Không, càng thích, nói không hết lời cái thích này, thích tới mức cậu không thể tưởng tượng nổi..."
Gia Minh ôm nàng, ngừng lại một chút, nói:
"Mặc kệ là thời gian nào, tớ đều thích... A..."
"Vậy sao cậu nói tớ không đáng yêu."
Linh Tĩnh véo hắn một cái:
"Ngủ cũng đã ngủ với cậu hơn 2 năm, có cái gì mà cậu không nhìn thấy, còn ở trước mặt cậu giả bộ đáng yêu, cậu chẳng nhẽ không mắng tớ buồn nôn sao, đáng yêu cũng không để cho cậu xem, nếu như ra ngoài làm việc thì có thể dùng được... V..."
Thiếu nữ vươn hai ngón tay, mỉm cười thanh thuần, quả nhiên là giống nụ cười trên quảng cáo, bên cạnh có một đôi tình nhân, nam nhân quay đầu sang ngẩn ngơ nhìn Linh Tĩnh, sau đó bị bạn gái véo một cái.
Gia Minh xoa gò má của nàng, Linh Tĩnh ôm lưng Gia Minh đùa một trận, đi thêm được một đoạn, Linh Tĩnh đưa tay cản một chiếc xe taxi:
"Tớ không muốn về nhà, chúng ta qua đó thăm Sa Sa đi."
Vì vậy, ngày đầu tiên ở riêng, ba người ngủ ở bên nhà Sa Sa, ngày thứ hai lại tới trường, mới xa nhau đương nhiên là không quen, Sa Sa thỉnh thoảng về nhà ở, một nửa thời gian thì ở nhà ăn cơm chiều, một nửa thì ra ngoài ăn.
Thời gian mà Linh Tĩnh và Gia Minh tới Sa Trúc bang ít hơn, đôi khi ở lại đùa giỡn, đôi khi ngủ chung giường với Sa Sa. Dù sao mọi người ở với nhau hơn 2 năm, chuyện 3P đã thành thạo, hơn nữa cái cảm giác tiểu biệt thắng tân hôn đúng là mới mẻ. Chắc là do ở nhà Linh Tĩnh chiếm Gia Minh nhiều, nên có lúc nàng đá Gia Minh vào với Sa Sa.
Cứ chạy tới chạy lui hai nơi như vậy, đại khí là Sa Sa cũng dần quen với công việc của bang phái, chuyện tiếp theo chỉ là kinh nghiệm quản lý mà thôi, trong thời gian này nàng tiếp xúc với rất nhiều tin tức hắc ắm.
Vốn Gia Minh còn bảo Tiểu Mạnh nói dối Sa Sa, nhưng bây giờ đã nói thẳng ra, tuy rằng không biết Sa Sa bị đả kích như thế nào, nhưng mà nhìn bộ dáng của nàng thì đã không còn xốc nổi như trước.
Vừa học tập chuyện hắc đạo, vừa ôn thi tốt nghiệp THPT hiệu suất đương nhiên không cao, nhưng bởi vì Sa Sa nỗ lực, thành tích chí ít so cũng tốt hơn nhiều so với thời gian trước kia, nhưng mà có một vài lần Gia Minh một mình tới chơi, thấy Sa Sa bắt đầu có hứng thú với chuyện nấu ăn, cao hứng bừng bừng đến thành phố mua một đống đồ nấu cho Gia Minh ăn.
Đại khái là bởi vì Linh Tĩnh và Gia Minh hiện giờ đang sống cuộc sống của hai người, cho nên Sa Sa bắt đầu cảm thấy có hứng thú, chỉ là thiên phú nấu ăn của nàng không cao, cho nên đôi khi Gia Minh phải tự thân xuất mã ngăn cơn sóng dữ, mới có thể giúp hai người no bụng.
Thời gian cứ như vậy qua đi, tháng 4 năm 2002, đây là một tháng giữa năm, trong một ngày nghỉ, Linh Tĩnh, Sa Sa, Gia Minh đều ở Diệp gia võ quán nghỉ ngơi, Nhã Hàm cũng tới chơi, đúng lúc này vợ chồng bác Diệp nhắc tới một việc:
"Được rồi, Linh Tĩnh nó có muốn thi đàn dương cầm không vậy?"
"Đúng vậy, em ấy chưa nói với cháu, nhưng mà cháu nghĩ ý của em ấy là như vậy."
Bởi Linh Tĩnh gần đây đã có chủ kiến của mình, cho nên vợ chồng bác Diệp phương cũng không còn quản lý nghiêm nữa, việc này đều do Linh Tĩnh tự mình làm chủ, hiện giờ đem chuyện này ra hỏi, Nhã Hàm gật đầu.
"Chọn đàn dương cầm cũng tốt, mà dù sao cháu còn là giáo viên của Linh Tĩnh, vậy thì... học đàn dương cầm, Linh Tĩnh có thiên phú trời ban cao nhất trong số người cháu từng thấy, trước đây cháu ở bên Cambridge học có quen một người bạn, hiện giờ hắn là một trong những người phụ trách Học viện nghệ thuật âm nhạc Viên của nước Ý, gần đây có tới Giang Hải... Thành thật mà nói về phương diện giáo dục trường này tốt nhất thế giới, bọn họ có chiêu sinh ở Trung Quốc, nhưng mà số lượng không nhiều... A, tin tức rất nhiều, thành thật mà nói nếu như Linh Tĩnh có ý như vậy, cháu có thể bảo bạn cháu giúp một lần phỏng vấn, chỉ cần tùy tiện đàn một bài là được. Đương nhiên xuất ngoại là đại sự, cho dù không muốn đi thì để người kia chỉ dạy Linh Tĩnh một chút cũng tốt... Cháu nghĩ, việc Linh Tĩnh trúng tuyển khẳng định không thành vấn đề, vấn đề ở chỗ có đi hay không mà thôi..."
Nàng nói xong câu này, vợ chồng bác Diệp hưng phấn vô cùng, Linh Tĩnh nhíu mày, nhìn sang Gia Minh và Sa Sa, trong lúc nhất thời không biết nên làm cái gì bây giờ, một lát sau nàng mới nói:
"Con không muốn xuất ngoại..."
← Ch. 359 | Ch. 361 → |