Truyện ngôn tình hay

Truyện:Chấp Chưởng Thần Quyền - Chương 0832

Chấp Chưởng Thần Quyền
Trọn bộ 1103 chương
Chương 0832: Trảm thanh đao, đoạn bạch hổ
0.00
(0 votes)


Chương (1-1103)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

- Cái gì?

Diệp Dương Thành nhíu mày hỏi thăm.

- Âm tào địa phủ!

Tiểu Long Nữ nói:

- Cũng được gọi là A Tỳ địa ngục!

Im lặng! Diệp Dương Thành nghe Tiểu Long Nữ nói thế thì im lặng, âm tào địa phủ! A Tỳ địa ngục! Khó trách tất cả quỷ hồn đều biết rõ âm tào địa phủ, bên ngoài âm tào địa phủ chính là man hoang hung hiểm khó lường.

Hiện tại xem ra man hoang bên ngoài âm tào địa phủ chính là nơi dị thú lưu vong, trong đó khẳng định còn có long tộc mà nhân loại cúng bái như thần tiên.

Trước kia Diệp Dương Thành còn cảm thấy kỳ quái, biên giới âm tào địa phủ không có chút ngăn cản nào, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy quái vật khủng bố từng xuất hiện trong âm tào địa phủ?

Hiện tại xem ra, biên giới âm tào địa phủ tồn tại cấm chế của thần linh, bọn họ đã ngăn cản con đường, nếu không bằng thực lực đám quỷ hồn của âm tào địa phủ kia, làm sao có thể là đối thủ của một đám dị thú thực lực thấp nhất cũng là bán thần?

Nghe được Tiểu Long Nữ trả lời, rất nhiều chuyện không thể giải thích cứ giải quyết dễ dàng, Diệp Dương Thành không ngu ngốc hỏi thêm, nếu quỷ hồn có thể xé rách hàng rào không gian xâm nhập vào thế giới bổn nguyên, vì cái gì mà đám dị thú không thể làm thế, nếu hỏi thì hắn quá ngu rồi!

Sau khi đã hiểu rõ, hắn đang suy nghĩ làm thế nào mới có thể giải trừ lệnh lưu vong của tử kim long tộc, làm sao cứu tử kim long tộc ra khỏi không gian thứ nguyên.

Hắn biết rõ Tiểu Long Nữ không ngu, trước khi nhìn thấy hắn hành động thì nàng sẽ không giao thêm thần cách ra, bởi vì đây là giao dịch, có thù lao thì đương nhiên sẽ có trả giá.

Suy nghĩ tới đây, rốt cuộc Diệp Dương Thành hít sâu, đứng lên.

- Hai quả thần cách kia bây giờ ở đâu?

Trong đầu hưng phấn và cấp bách, trên mặt vẫn bình bình đạm đạm hoirt thăm.

Tiểu Long Nữ đã chuẩn bị trả giá, tự nhiên không dám lấy sinh tử chủng tộc ra nói đùa, lập tức nói:

- Một ở biển sâu, một ở ngay trong Trung Quốc.

- Ngay trong Trung Quốc?

Diệp Dương Thành sững sờ, đây không phải ở ngay trước mặt của mình sao?

Xoa cằm suy nghĩ, hắn lúc này nhìn Tiểu Long Nữ nói:

- Ngươi trước ở đây chờ một lát, sau khi ta thu thần cách dưới biển sâu, lại đi lấy viên thần cách chôn trong Trung Quốc.

- Vâng!

Tiểu Long Nữ chỉ là nữ hài bảy tám tuổi, nhưng lúc này lại ổn trọng như người trưởng thành.

Nhìn thấy nàng trong vô tình toát ra khí chất này, Diệp Dương Thành cảm thấy tiểu gia hỏa này mỗi thời khắc đều biến hóa trước mặt mình! Nhu thuận, ngang ngược, hồ đồ, khôn khéo... Đây rốt cuộc là gia hỏa thế nào?

Nhìn qua nàng một cái, Diệp Dương Thành không nói thêm cái gì, lập tức di chuyển khỏi Phù Không Thần Điện, thẳng tới Thanh Ngõa Thai của Hàn Quốc.

Đợi tới lúc Diệp Dương Thành rời đi, một mình nàng ở trong Hoa Hạ Thần Điện, Tiểu Long Nữ thần sắc phức tạp nhìn qua mấy cây cột trong đại điện, lẩm bẩm:

- Lão tộc trưởng, ta đúng không?

Trong Hoa Hạ Thần Điện chỉ còn có giọng của Tiểu Long Nữ, nhưng mà không ai trả lời nàng, im ắng và trống rỗng đứng ở nơi đó, nàng ngơ ngác nhìn qua mấy cây cột.

Tiểu Long Nữ tử nhỏ đã không có ai bên cạnh, nàng biến ảo thành tiểu công chúa hình người đã hơn tám trăm năm trước, trải qua nhiều năm điều chỉnh, cải biến bộ dáng nàng không còn là bộ dáng tiểu cô chúa nữa, nhưng nhìn kỹ vẫn là tiểu công chúa kia, đã qua không biết bao nhiêu năm tháng, nàng vẫn duy trì dung mạo và dáng người như thế, ngây ngốc trong Thanh Ngõa Thai một ngàn ba trăm hai mươi năm!

Năm đầu tiên sau khi sinh ra không bao lâu, nàng đã không ngừng tìm kiếm đường cho mình, nhiều lần trắc trở mới tìm ra phúc địa thích hợp cho nàng phát triển, ngẩn ngơ ở đây cũng hơn một ngàn năm rồi.

Trong ngàn năm qua, đa số thời điểm ở trong trạng thái ngủ say, nhưng mà nàng tận mắt nhìn thấy phúc địa biến hóa, bức vua thoái vị, chém giết, mưa dầm thấm đất cho nên tính cách của nàng cũng sinh ra cải biến, quan niệm động cái là giết cả nhà đã xâm nhập vào cốt tủy của nàng.

Bởi vậy trước kia nàng vẫn như thế, đôi mắt vẫn nhìn qua khu kiến trúc Thanh Ngõa Thai, giống như đang sưu tầm cái gì đó.

Diệp Dương Thành nhớ rõ Tiểu Long Nữ từng nói qua, khu vực Thanh Ngõa Thai chính là phúc địa đệ nhất thiên hạ, nhưng mà cách cục hiện tại, Thanh Ngõa Thai quả thật là đứng thứ mười thế giới, tuyệt đối là phong thủy bảo địa hàng thật giá thật.

Theo Tiểu Long Nữ nói, Thanh Ngõa Thai tọa lạc bắc nhạc sơn, trái có thanh long, phải có bạch hổ, hội tụ số mệnh Hàn Quốc không nói, ngay cả số mệnh của Trung Quốc cũng bị dẫn dắt vào Thanh Ngõa Thai, thế cho nên tiểu quốc này càng ngày càng phát triển.

Tuy hiện tại âm mưu chủ yếu nhắm vào Trung Quốc là người Mỹ, nhưng Hàn Quốc dưới tình huống có bối cảnh này lại lựa chọn liên thủ với Mỹ, xem như là đồng lõa.

Với tư cách chủ mưu, nước Mỹ đã bị nhục nhã, ngay cả phó tổng thống Cổ Tư Đinh cũng bị giết, hơn nữa Diệp Dương Thành đưa ra yêu cầu khác, nước Mỹ xem như bị trừng phạt xứng đáng, mà Hàn Quốc còn chưa có.

Nhưng mà chết tổng thống Kim Chung Nghiệp mà thôi, trái lại hắn cảm thấy chưa đủ, hủy phong thủy bảo địa của Hàn Quốc mới là lựa chọn tốt nhất.

Suy nghĩ tới đây, trên mặt Diệp Dương Thành tươi cười quái dị, cuối cùng nhìn qua Thanh Ngõa Thai đèn đuốc sáng trưng, hất hai tay lên, đạp hư không biến mất vô ảnh vô tung.

Nói như thế, Bắc Nhạc Sơn tương đương một khối áp bản hội tụ số mệnh ở nơi này, khiến cho số mệnh hoặc là tiến hoặc là lui, cho nên hủy diệt đệ nhất phúc địa này, đầu tiên phải đập nát khối áp bản này.

Rất nhanh, ánh mắt Diệp Dương Thành nhìn qua đỉnh núi Bắc Nhạc Sơn, tiếp theo là nhìn qua sau núi, trong đầu phán đoán hướng đi chuẩn xác.

Với tư cách là khối áp bản, đầu tiên là phải rắn chắc, tuy Bắc Nhạc Sơn không cao, nhìn qua vô cùng trầm ổn, muioons phá hư khối áp bản này không đụng tới mạng của người vô tội, giải quyết tốt nhất chính là chấn vỡ bên trong.

Chỉ cần trong sơn thể Bắc Nhạc Sơn có khe hở, giá trị tồn tại của nó dù không tiêu tán, nhưng mà sẽ giảm bớt đi rất nhiều, ít nhất là không năn được số mệnh của Thanh Ngõa Thai chậm rãi tiêu tán.

Trong lòng có quyết định, Diệp Dương Thành đương nhiên sẽ không do dự, hai tay chấn động, ngân giáp không trọn vẹn bao phủ hai tay của hắn, ngân giáp phản xạ ánh trăng, đủ khiến đám cảnh vệ Thanh Ngõa Thai chú ý.

- Bắt đầu từ đây!

Ánh mắt nhìn qua lưng núi Bắc Nhạc Sơn, Diệp Dương Thành tìm ra vị trí ra tay tốt nhất, thân thể lắc lư nhẹ nhàng, trên mặt mang theo nét vui vẻ.

Một cảm giác làm chuyện xấu thật kích thích, làm cho Diệp Dương Thành tươi cười.

Hắn lựa chọn vị trí trung tâm lưng núi Bắc Nhạc Sơn, sơn thể này cách Thanh Ngõa Thai khá xa, cho dù sơn thể sụp đổ cũng không làm hại người vô tội. Mặt khác, chấn vỡ sơn thể này cũng là nơi rất dày, chấn vỡ nó thì sơn thể yếu kém tự nhiên sẽ liên lụy.

Hơn nữa sau khi chấn vỡ cũng không sinh ra tai họa như dự đoán.

Sau khi cân nhắc một phen, Diệp Dương Thành bây giờ ở cách vị trí tuyển chọn ba mươi mét, cuối cùng nhìn qua sơn thể và nâng tay phải lên, lòng bàn tay hướng lên, ánh mắt nhìn qua vị trí chấn vỡ, thời gian trôi qua từng giây.

Nếu như có Quỷ Đế cao giai nào ở gần, tuyệt đối sẽ bị áp khí bàng bạc mà Diệp Dương Thành ngưng tụ chấn hồn phi phách tán!

Đây là áp lực vô hình, lúc bộc phát sẽ sinh ra lực phá hoại khôn cùng, trước đó Diệp Dương Thành đỉnh núi chính là khống chế áp khí vô hình này.

Chỉ cần hắn nguyện ý, hắn thập chí có thể ép xương cốt một người thành thịt vụn, đây chính là lợi thế của áp khí, cũng có xưng hô khác, chính là... Thần uy!

Sau khi đạt tới Cửu Tiêu Thần Quyết tầng thứ bảy, dung hợp một phần Cửu Tiêu thần cách, làm cho Diệp Dương Thành chạm tới biên giới thế giới thần bí khó lường, tuy hiện tại hắn chỉ đụng một chút, nhưng mà có nắm giữ và thể ngộ, làm cho Diệp Dương Thành được lợi không nhỏ, cũng như hiện giờ...

- Hô!

Cánh tay phải nâng lên đã hạ xuống, mu bàn tay đập mạnh xuống dưới, xuất hiện cuồng phong tàn sát bừa bãi quét qua lưng Bắc Nhạc Sơn.

Áp khí bàng bạc đánh xuống, bởi vì áp khí nặng nề sinh ra cuồng phong, cát bay đá chạy mạnh, cây gỗ trên núi bị cuồng phong ảnh hưởng.

Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, lốc xoáy hình thành xé rách an tĩnh của Bắc Nhạc Sơn, động đất sinh ra chưa từng có, làm cho người trong Thanh Ngõa Thai chấn động!

Thời điểm này Diệp Dương Thành lư lửng giữa không trung, hắn nhìn thấy khối bùn đất phía dưới đang vỡ ra răng rắc, Diệp Dương Thành hiểu mục đích của mình đã đạt được.

Trong sơn thể Bắc Nhạc Sơn đã xuất hiện vô số khe hở, mà những khe hở này trong vài năm sau sẽ lan tràn ra cả Bắc Nhạc Sơn, cuối cùng là đổ xuống.

Nhìn thấy Bắc Nhạc Sơn đã bị phá hủy, không cách nào ngăn cản số mệnh tán đi, Diệp Dương Thành nghe được trong Thanh Ngõa Thai có tiếng ồn ào truyền ra, xem ra là đám cảnh vệ sắp tới.

Nhưng mà bọn họ chỉ lao nhanh tới địa điểm mà thôi, nhìn qua Thanh Ngõa Thai, Diệp Dương Thành cười lạnh, hắn trực tiếp bay qua rặng núi lớn thứ hai hội tụ số mệnh tám hướng, chính là thanh long Tham Sơn.

Tham Sơn không cao, nhưng mà từ hình thái mà nhìn, Diệp Dương Thành cố ý phỏng đoán, Tham Sơn này giống như con rồng đang nằm, đỉnh núi chính là đầu rồng lớn.

Đánh rắn giập đầu, giết rồng chém đầu là được!

Híp mắt nhìn qua đầu thanh long, Diệp Dương Thành giơ tay lên cao, trực tiếp vung tay thành đao vung qua.

Khí áp bàng bạc hơi mỏng lại sắc bén như lưỡi đao, chúng theo động tác Diệp Dương Thành bay đi, cắt đứt đỉnh núi Tham Sơn như cắt đậu hủ.

Khí áp tiêu tán, đỉnh núi Tham Sơn chảy xuống không dấu hiệu, chỉ nghe được tiếng nổ mạnh ầm ầm, chỉ còn lại một khối đất bằng.

Diệp Dương Thành đoán trước, nguyên nhân chấn động của Bắc Nhạc Sơn không rõ ràng, đám cảnh vệ thở hồng hộc chạy tới, bọn họ chưa kịp phục hồi tình thần đã nghe được tiếng nổ mạnh ở Tham Sơn.

Cuối cùng đám cảnh vệ lưu mấy người trông coi hiện trường, hơn bốn mươi cảnh vệ chạy như điên đi Tham Sơn.

Nhưng mà bọn họ vất vả chạy tới Tham Sơn, nhìn thấy đỉnh núi cahyr xuống thì kinh ngạc không biết làm sao, bạch hổ Nhân Vương Sơn đối diện Tham Sơn có động tĩnh lớn truyền qua.

Hai tay Diệp Dương Thành vỗ vào nhau, nhìn chằm chằm vào lưng núi Nhân Vương Sơn, giống như hai quả tạ nện xuống.

Ầm ầm!

Nhân Vương Sơn căn bản không ngăn cản được động tác hung bạo của Diệp Dương Thành, nó bị Diệp Dương Thành xé thành hai đoạn.

Cuối cùng Bắc Nhạc Sơn bị chấn nát, Tham Sơn bị chém đầu, Nhân Vương Sơn bị chấn thành hai đoạn, phúc địa đệ nhất thiên hạ đã biến mất.

Nhưng mà hủy phong thủy bảo địa do thiên địa sinh thành sẽ gặp báo ứng...

Một khu vực đầy cát vàng nhỏ, ở không gian thứ nguyên bao la chim không thèm ỉa đã có một gia hỏa mặc long bào đỏ thẫm, đầu mang vương miệng sáng ngời đang lơ lửng giữa không trung, giống như ngủ như tỉnh.

Lúc trước kế hoạch thoát khỏi không gian thứ nguyên thất bại, Xích Mi Quỷ Đế đã thu liễm tâm thần, hắn chờ đợi cơ hội giáng lâm, lúc này hắn không biết hai tên Quỷ Đế đã sinh ra lòng phản nghịch, trong đó tích động Quỷ Đế càng bỏ mạng dưới tay Diệp Dương Thành, mà chấn cương Quỷ Đế đang cố gắng tu luyện trong không gian thứ nguyên!

Nếu như không có gì ngoài ý muốn xảy ra, sợ rằng không biết Quỷ Đế đỉnh phong như hắn chịu tội trong không gian thứ nguyên hoang vu này, mà hắn bị phong ấn vĩnh viễn ở đây, cho tới khi âm linh lực của hắn hao tổn không còn, cuối cùng bất lực hồn phi phách tán.

Tất cả đều là thứ Xích Mi Quỷ Đế không dự liệu được, trong khái niệm của hắn, hắn hiện tại hoạt động cánh tay, hắn đang suy nghĩ biện pháp đột phá, đánh vỡ ghi chép âm tào địa phủ năm ngàn năm qua chưa người nào đột phá Quỷ Tiên.

Cho nên hắn bình tĩnh chờ cơ hội tới, bởi vì trong lý giải của hắn, chấn cương Quỷ Đế và tích động Quỷ Đế sớm muộn gì cũng dẫn người giải cứu hắn, hắn tâm bình khí hòa, chờ đợi bộ hạ trung thành tới hoan nghênh hắn trở về thế giới bổn nguyên.

Xích Mi Quỷ Đế không nghĩ tới hàng lâm ngoài ý muốn, hơn nữa còn là hàng lâm đột ngột.

Két!

Một tiếng vang nhỏ truyền ra trong không gian thứ nguyên yên tĩnh, tuy âm thanh rất nhỏ, nhưng đối với Xích Mi Quỷ Đế mà nói không thua gì sóng to gió lớn.

Hắn đang nhắm mắt giữa không trung, cơ hồ lúc âm thanh vang lên thì hắn mở hai mắt ra, vô cùng kinh ngạc nhìn qua hướng có âm thanh truyền tới.

Ngay sau đó hắn biến mất giữa không trung, lóe lên tới chỗ có âm thanh vang lên, đó là một khối nham thạch màu xám nâu.

Két!

Lại tiếng vang nhỏ vang lên, lúc này âm thanh rõ ràng hơn vài phần, Xích Mi Quỷ Đế vô cùng khẳng định, âm thanh tuyệt đối truyền từ trong nham thạch ra ngoài.

Khối nham thạch màu xám nâu kia chính là căn nguyên của thần chi cấm chế, bởi vì thần chi cấm chế vẫn tồn tại cho nên hắn không cách nào giãy dụa khỏi gông xiềng cấm chế, càng đừng nói rời khỏi không gian thứ nguyên mà người ta sinh lòng chán ghét này.

Với tư cách một cường giả Quỷ Đế đỉnh phong gần vô hạn tới bán thần, Xích Mi Quỷ Đế đương nhiên biết nham thạch màu xám nâu cần năng lượng lớn mới tồn tại được, mà năng lượng duy trì nó tồn tại hiển nhiên không phải trong không gian thứ nguyên này, cách giải thích duy nhất chính là tới từ thế giới bổn nguyên.

Hắn biết rõ, chỉ cần diệt trừ ngọn nguồn cung cấp năng lượng trong thế giới bổn nguyên, khối nham thạch này sẽ tự sụp đổ, hắn cũng dễ dàng thoát đi, rời khỏi không gian thứ nguyên làm hắn phát điên này.

Nhưng mà hắn vì tìm được đầu nguồn cung cấp năng lượng, hắn đã tìm thật lâu, nhưng cho tới nay không phát hiện nguồn cung cấp năng lượng nằm ở nơi nào!

Cho nên hắn mới lui mà cầu tiếp theo, lựa chọn cường công tiêu hao năng lượng và tỷ lệ thất bại lớn, không nghĩ tới trù bị nửa năm cường công, cuối cùng bởi vì Diệp Dương Thành can thiệp mà tan tác toàn diện, mà con trốn đi hắn sớm buông tha lại đột nhiên xuất hiện.

Crypto.com Exchange

Chương (1-1103)