Truyện ngôn tình hay

Truyện:Già Thiên - Chương 0331

Già Thiên
Trọn bộ 1822 chương
Chương 0331: Thạch Trung Phi Tiên
0.00
(0 votes)


Chương (1-1822)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

- Trời ạ, hơn bốn vạn cân. Tiểu tử đen này, còn có thiếu niên thanh tú này nữa, vận may quá nghịch thiên mất rồi. Ném vỡ chín tảng Tây Qua Thạch, lập tức có được hơn bốn vạn cân Nguyên. Thật không có thiên lý.

- Vận may đến không đỡ được. Vừa rồi các vị có nhìn thấy không, chín tảng Tây Qua Thạch đều là do đám Ngô Tử Minh, Lý Trọng Thiên đá qua. Hai người này căn bản không đi chọn đá.

- Đúng vậy, ta cũng nhìn thấy là Ngô Tử Minh cùng Lý Trọng Thiên tự đá đi. Ông trời đều giúp a!

Ngô Tử Minh nghe thấy những lời này, có xúc động muốn hộc máu. Lý Trọng Thiên CŨNG không tốt đến đâu, muốn cắn người. Đây rõ ràng là cực phẩm coi tiền như rác a!

Lý Hắc Thủy cùng bọn họ hoàn toàn trái ngược, mặt đầy ý cười. Hắn thò mặt tới, nghiêm túc quan sát sắc mặt mười mấy người rồi sau đó ha ha cười lớn.

- Ha ha ha...

Bề ngoài Tây Qua Thạch có những đường vân giống như vỏ dưa hấu, cho dù có thể cắt ra Nguyên, số lượng cũng rất ít, đa phần là dạng hạt giống như hạt dưa. Đây cũng là nguồn gốc cái tên của nó.

Đương nhiên, chuyện cũng không phải tuyệt đối. Tại rất lâu trước kia, có người cắt ra hơn chục hạt dưa Thần Nguyên chấn động Thần Thành.

Giờ phút này cắt ra 49 hạt dưa Tử Tinh, tuy rằng không thể so sánh với hạt Thần Nguyên, nhưng cũng rất khiến người ta giật mình.

Hiện tại đến phen Lý Hắc Thủy cười to, đám người Ngô Tử Minh mặt đen xạm. Hơn bốn vạn cân nguyên, thật sự khiến người ta vàng mắt, số lượng quá mức khổng lồ.

- Mười mấy vị quý nhân đừng thất thần, lấy Nguyên ra đi. Bốn vạn hai ngàn cân, các vị khẳng khái như thế, thật sự làm chúng ta cảm động.

Diệp Phàm cùng Lý Hắc Thủy tiến lên, bắt đầu thu Nguyên, chìa tay ra với mười mấy người kia.

Ngô Tử Minh, Lý Trọng Thiên khó chịu vô cùng, đáy lòng muốn uất ức bao nhiêu thì có bấy nhiêu. Cảm giác như đang bay trên chín tầng trời, đột nhiên bị người "vụt" một cái kéo xuống hầm cầu. (ố mãi gót @_@)

Bọn họ vốn muốn trêu chọc hai người, đưa hai người thành trò cười. Kết quả là tự mình ngược lại thành coi tiền như rác, vô duyên vô cớ mỗi người phải lấy ra ba ngàn cân Nguyên.

Thật sự là khiến người ta lên tăng xông. Mười mấy người đều cảm thấy đỉnh đầu đang bốc khói trắng, như là đang thiêu đốt. Chuyện này thật quá uất ức.

Chỉ là tùy tiện trêu chọc hai tên nhà quê mà thôi, kết quả là đáp vào nhiều Nguyên như vậy, hơi thở ra ngoài cũng đều mang theo hơi nóng.

- Ông trời, thật không có thiên lý. Tây Qua Thạch a! Không ngờ lại ra Tử Tinh Nguyên. Thật là, ta muốn đánh người quá!

Một tên con cháu đại giáo đầy vẻ hối hận.

- Ba ngàn cân Nguyên. Con bà nó, một nửa gia sản của ta cứ như vậy không còn. Tử Tinh Nguyên chó má!

Một tên đệ tử đại giáo khác khá thô lỗ, căm giận nguyền rủa.

Ngô Tử Minh lại càng là sắc mặt xanh mét. Nếu không phải hắn cùng Lý Trọng Thiên giữ hai tên nhà quê không cho đi, cũng không đến mức vô duyên vô cớ làm con lừa tai to.

- Ngô huynh ngươi có phải bệnh rồi không? sắc mặt làm sao còn tím hơn cả Tử Tinh Nguyên?

Lý Hắc Thủy VUNG vẩy cái túi, tiến đến gần, vẻ mặt chất phác, quan tâm hỏi.

- Tiểu tử ngươi đừng có được tiện nghi còn khoe mẽ.

Ngô Tử Minh mũi phun ra lửa, cảm giác máu mũi đều sắp tức mà trào ra ngoài. Hắn VUNG tay, ném ba ngàn cân Nguyên xuống đất.

Đám người này đều là con cháu đại giáo, Nguyên trong tay còn nhiều hơn Đồ Phi nhưng cũng chỉ là hai ba phương mà thôi. Hiện giờ một lúc phải lấy ra gần một phương, bất cứ người nào cũng đều đau lòng.

Tất cả mọi người gân xanh nổi lên, không cam lòng ném Nguyên xuống đất. Bọn họ đều là người có thân phận, trước mắt bao người không dám quỵt nợ, không thể làm mất thể diện.

- Hoàng tử điện hạ, đa tạ.

Diệp Phàm tự mình tiếp nhận ba ngàn cân Nguyên trong tay Đại Hạ hoàng tử.

Rồi sau đó, hắn xoay người nhìn về phía tiểu ni cô áo trắng, cười tủm tỉm mở miệng:

- Tiểu muội muội, muội có Nguyên tuyền không?

Tiểu ni cô áo trắng chu cái miệng nhỏ nhắn, trong cặp mắt to thơ ngây đầy vẻ vô tội. Nàng vô duyên vô cớ bị cuốn vào, hoàn toàn là tai bay vạ gió. Một: không giễu cợt hai người. Hai: không cược Nguyên. Không ngờ cũng phải giao Nguyên ra.

Đại Hạ hoàng tử nhíu mày, rất không vui thấy Diệp Phàm cười như vậy với muội muội của mình. Hắn trực tiếp tiến lên chặn lại, rồi sau đó vãi ra một phương Nguyên.

Rầm-

Một đống Nguyên trên mặt đất lấp lánh hào quang, linh khí cuồn cuộn, lộ ra sắc bóng. Cái thứ sáng lấp lóe này thật sự mê hoặc tâm thần.

- Ha ha ha...

Lý Hắc Thủy cười to.

Mười mấy người đều sa sầm nét mặt, cơn tức đầy bụng, nghẹn đến khó chịu. Thật là quá oan ức.

Diệp Phàm mặc kệ bọn họ, tay áo cuốn một cái thu hồi toàn bộ nguyên. Nhoáng cái chiếm được hơn bốn vạn cân Nguyên, hắn lại tiến gần đột phá cảnh giới thêm một bước.

- Lần này, ta chân chính cược đá với các ngươi. Các ngươi có dám hay không?

Ngô Tử Minh trầm giọng hỏi.

- Có gì không dám, tuy nhiên ngươi còn có Nguyên sao?

Diệp Phàm mặt mày tỉnh bơ hỏi.

Ngô Tử Minh há miệng thở dốc. Vừa rồi rất nhiều người đều không đủ Nguyên, vay mượn lẫn nhau cuối cùng coi như gom đủ bốn vạn hai ngàn cân. Bọn họ không có khả năng đều mang tất cả Nguyên ở trên người.

- Không có Nguyên thì cược cái gì?

Hiện tại, đến lượt Lý Hắc Thủy miệt thị bọn họ, trên mặt đen viết đầy vẻ châm chọc.

- Tiểu tử đen, người bớt đắc ý.

- Con bà nó, ta đen chỗ nào? Cái này gọi là đàn ông! Ngươi hiểu hay không? Ngươi có hay không?

Lý Hắc Thủy tuyệt không cảm thấy được mình đen, gân cổ cãi.

Người vây xem đều không biết nói gì hơn, có người lẩm bẩm:

- Đều đen thành như vậy còn nói là không đen...

- Ta còn có Nguyên có thể cược với ngươi.

Ở chỗ này chỉ có Đại Hạ hoàng tử không chút nào để ý được mất vừa rồi, tiến lên phía trước.

- Ngươi có bao nhiêu Nguyên?

Lý Hắc Thủy hỏi rất trực tiếp.

- Ba phương.

Người chung quanh hít sâu một ngụm khí lạnh. Đại Hạ hoàng tử quả nhiên là "dầy phông", không hổ là một trong những truyền nhân của Trung Châu tứ đại hoàng triều bất hủ, tùy thân mang theo hơn vạn cân Nguyên.

- Được, không thành vấn đề. Ta cược với ngươi!

Diệp Phàm cười gật đầu.

Đại Hạ hoàng tử long hành hổ bộ, long khí vờn quanh, dáng người cao ngất, rất là ép người, dẫn đầu đi về phía vườn đá ở chỗ sâu bên trong.

Tiểu ni cô áo trắng rất bất mãn. Nàng vô duyên vô cớ bị Diệp Phàm lấy mất một phương Nguyên, cảm thấy rất ủy khuất. Hoàn toàn là chuyện không liên quan đến nàng.

Nàng chun cái mũi thanh tú, nắm bàn tay nhỏ huơ huơ hướng Diệp Phàm rồi sau đó nhẹ nhàng xoay người theo ca ca rời đi.

Diệp Phàm cùng Lý Hắc Thủy không thèm quan tâm đi theo. Tất cả mọi người đều đi theo, biết có kịch hay để nhìn.

Thiếu chủ Thiên Yêu Cung Yêu Nguyệt Không cũng đi theo. Hắn một thân áo tím, con ngươi thâm thúy, là một nhân vật tiêu điểm. Thân phận hắn có thể sánh ngang với Đại Hạ hoàng tử, được không ít người tiền hô hậu ủng.

Sáng sớm, ánh ban mai chiếu rọi làm một góc đạo quan cùng vùng đất ven đó nhuộm một tầng hào quang thánh khiết. Đi ở nơi này khiến người ta có một loại yên bình, thể xác và tinh thần như được gột rửa.

Mọi người dọc theo con đường nhỏ trải đá, xuyên qua vài khu rừng cổ thụ, đi ngang qua vài đạo quan, một mực đi vào sâu trong. Thẳng đến khi đi tới vườn đá tầng thứ mười tám, Đại Hạ hoàng tử mới dừng lại.

Vật liệu đá nơi đây đã tương đối đắt đỏ, một cân đá bằng mười cân Nguyên. Đá đắt hơn Nguyên. Người bình thường căn bản không thể chịu đựng.

Từ vườn đá thứ mười tám về sau, cược đã không còn là Nguyên tinh thuần mà là thứ quý báu hơn, tiêu phí rất lớn.

Tuy nhiên, điều này lại khiến Diệp Phàm tương đối vừa lòng. Nếu là Nguyên tinh thuần hắn thật không biết phải chờ tới năm nào tháng nào mới có thể gom đủ số cần thiết. Mà đám trân thạch này, nếu như cắt ra thứ gì nhất định là cực kỳ quý báu, có thể gia tăng tốc độ thu Nguyên của hắn.

- Ở nơi này thì thế nào?

Đại Hạ hoàng tử hỏi.

- Dù sao đều đã đi tới đây rồi, sao không đi vườn đá hiệu chữ Thiên?

Diệp Phàm mỉm cười nói.

Hítzzz!

Rất nhiều người đều hít sâu một ngụm khí lạnh. Vườn đá hiệu chữ Thiên - Kỳ thạch ở đó đắt tới dọa người, thế hệ trẻ tuổi rất ít người tới, chỉ có nhân vật lớp trước rất có lai lịch mới thường lui tới.

- Nơi đó chính là chỗ có tảng đá trị giá ngàn cân Nguyên, rất nhiều người đều đi thử vận may, kết quả đều thua đến mặt tái dại.

- Thậm chí có tảng đá mới vài cân đã trị giá hơn vạn cân Nguyên, ngay cả Thái thượng trưởng lão của các Thánh địa đều cảm thấy đau lòng.

Người chung quanh nghị luận. Nhắc tới vườn đá hiệu chữ Thiên, rất nhiều người đều vừa kích động vừa bất đắc dĩ. Ngưỡng bậc quá cao, căn bản không thể chịu nổi.

Cũng không phải tất cả mọi người đều hiểu biết, có người khó hiểu hỏi:

- Đắt một cách quá đáng như vậy, cũng quá dọa người hả. Như vậy cũng có người tới chọn đá?

- Ngươi lại không biết, đó đều là kỳ thạch, vạn nhất cắt ra thứ gì, nhất định là kỳ trân hiếm thấy, giá trị kinh người.

- Đúng vậy. Một khi cắt ra bảo bối, đừng nói là mấy vạn cân Nguyên, cho dù mười mấy vạn cân cũng chưa chắc có thể mua nổi.

Một số người hàng năm ra vào thạch phường nói vậy khiến rất nhiều người hít sâu một hơi.

- Nếu đã như vậy, sao Thánh địa không tự cắt ra, vì sao phải như thế, để cho người khác tới chọn đá?

Có người hỏi.

- Ngươi cho là các Thánh địa muốn vậy sao? Bọn họ cũng không thể xác định trong tảng đá có trân bảo hay không. Vì để tối đại hóa lợi ích, để ở nơi này bán với giá trên trời, cho người ta đi cược.

- Quả thật như vậy. Đây là nguyên nhân căn bản sự tồn tại của thạch phường Thánh địa.

Đại Hạ hoàng tử chỉ hơi chần chờ một chút liền sảng khoái đáp ứng, nói:

- Được. Nếu đã như vậy, chúng ta liền đi vườn đá hiệu chữ Thiên.

Lập tức, người ở đây một mảnh sôi trào. Bọn họ biết, hôm nay nhất định có người ra tay hào phóng.

- Các ngươi xác định muốn đi vườn đá hiệu chữ Thiên?

Đám người Ngô Tử Minh cùng Lý Trọng Thiên đều vô cùng giật mình.

Hiện tại đến phen Lý Hắc Thủy lỗ mũi hếch lên trời, nhàn nhã ung dung nói:

- Các ngươi chưa từng cược hả, lần này cố mà tăng thêm kiến thức.

- Không ngờ... Bị hai thằng nhà quê này khinh bỉ ngược lại.

Đám người Ngô Tử Minh muốn bao nhiêu buồn bực có bấy nhiêu, tất cả đều căm giận không thôi.

- Tiểu tử đen... lần sau ta cùng ngươi luận thắng thua.

Trong mười mấy người, trước sau có người lên tiếng.

- Ta tuyệt đối không đen, đừng nói đến từ đen này với ta. Còn nữa, lần sau các ngươi mang đủ Nguyên. bản "Cược thánh" ta cược cho các ngươi xanh mặt.

- Tiểu tử đen quá ngông cuồng!

- Ngươi mới đen ấy. Cả nhà các ngươi mới đen!

Lý Hắc Thủy trợn trắng mắt phản bác.

Trong vườn đá hiệu chữ Thiên có một gốc mây lớn, thô to khiến người ta trợn mắt há mồm, đường kính tới mười thước như một con Thương Long nằm ngang, bò ra bốn phương tám hướng.

Đây không phải đại thụ, chỉ là một cây mây lại đã thô to như vậy. Đạo Nhất thạch phường phạm vi rất rộng, đạo quan thành vùng đều có dây mây bò khắp nơi.

Ở bên cạnh gốc mây còn có một cái giếng được xây bằng Nguyên thạch. Dây thừng mài lên mặt trên để lại những dấu vết, năm tháng xa xưa. Không biết đã tồn tại bao nhiêu năm.

- Gốc mây này có tới mấy vạn năm rồi...

Lý Hắc Thủy giới thiệu cho Diệp Phàm.

-o0o-

Tương truyền nó đều sắp hóa rồng rồi nhưng năm đó bị cao nhân biến thành gỗ thường. Tất cả linh khí đều xuyên thấu qua giếng cổ, làm dịu khu thạch phường này.

Còn có một loại cách nói khác: Ở trong Thần Thành, bất kể là cây xa xôi cỡ nào đều không có khả năng hóa yêu thành tinh, linh khí tích tụ chỉ có thể tẩm bổ cho tòa thành.

Yêu tộc thiếu chủ Yêu Nguyệt Không tiến lên. Hắn dáng vẻ hiên ngang, có một cỗ khí chất Yêu Thần, mũi nhọn giấu vào trong, ở sâu trong con ngươi như sao sáng kia mơ hồ có thể khiến người cảm thấy thần vận duy ngã độc tôn.

- Hai vị tiểu huynh đệ. Nếu là lát nữa cắt ra trân bảo, có thể cân nhắc đến Thiên Yêu bảo khuyết ta đấu giá hay không?

- Không thành vấn đề. Nếu là cắt ra trân phẩm, nhất định sẽ làm phiền Nguyệt Không huynh.

Nếu đối phương có ý vươn cành ô- liu, Diệp Phàm tự nhiên nguyện ý kết giao.

Vườn đá hiệu chữ Thiên rất vắng vẻ, không có bao nhiêu người lui tới nhưng hiện tại chỉ một thoáng liền náo nhiệt hẳn lên.

Mọi người ở vườn đá khác đều bị kinh động, không ít người tụ tập tới đây.

- Ta tưởng tám tên điên kia tới, hóa ra là những người khác tới vườn đá hiệu chữ Thiên chọn đá.

- Là Đại Hạ hoàng tử cùng người khác cược, có vẻ có trò hay để xem.

Nơi này có cao thủ tọa trấn, người bình thường không thể vào đây chỉ có thể đứng ngoài xem, chỉ có người chọn đá mới được tiến vào. Dù sao đá nơi đây quá quý báu.

Trong vườn có một lão đạo cô ngồi xếp bằng trên bồ đoàn không nhúc nhích, nhìn không ra tuổi tác. Bên trong còn có bốn năm lão nhân đang chọn đá.

Khi Đại Hạ hoàng tử, tiểu ni cô, Diệp Phàm, Lý Hắc Thủy đi vào, bà ta cũng không nhúc nhích, giống như một cái cây đã khô héo.

Những người khác cũng không dám ồn ào, vây quanh vườn đá hiệu chữ Thiên lẳng lặng quan sát. Cũng may là không có tường vây, có chỉ là thảm thực vật, mọi thứ đều có thể nhìn thấy.

Diệp Phàm vừa bước vào khu vườn này liền cảm giác được khí tức của Thái Sơ, phi thường dày đặc. Hắn dường như nhớ tới cái đêm đó, đặt mình ở trong vùng cấm.

Tuyệt đối đều là trân thạch.

Diệp Phàm đoán những vật liệu đá này hơn phân nửa có một số lấy ra từ trong vùng cấm hoặc là vô hạn tới gần vùng cấm Thái Sơ.

- Trước kia tuy rằng vòng qua vườn đá hiệu chữ Thiên vài lần nhưng vẫn là lần đầu tiên đi vào.

Lý Hắc Thủy truyền âm.

Diệp Phàm mỉm cười truyền âm đáp lại:

- Sau này cơ hội nhiều hơn. Các đại Thánh địa đều đang chờ chúng ta đó.

Đại Hạ hoàng tử cùng tiểu ni cô hiển nhiên không phải lần đầu tới, có vẻ vô cùng quen thuộc.

Rất nhiều người khó hiểu. Vì sao Đại Hạ hoàng tử luôn dẫn theo muội muội của mình. Chỉ có Diệp Phàm đoán ra được một ít, Đại Hạ công chúa này gửi thân Phật giáo, hiện giờ có thể là vào đời tu hành.

Vườn đá hiệu chữ Thiên không hề ít trúc ngọc, xanh biêng biếc, tăng thêm vài phần u tĩnh.

Vật liệu đá nơi này cũng không phải rất nhiều, nhưng đều có vị trí riêng. Người của Đạo Nhất Thánh địa đều tuần tra mỗi ngày, bởi vì thật sự rất quý báu.

Tuy nhiên số vật liệu đá này đều bày biện rất tự nhiên. Hoặc ở dưới khóm trúc, hoặc ở bên dòng suối róc rách, hoặc ở giữa khóm mây.

Đá cùng cảnh vật giao hòa, hết sức hài hòa. Có một loại hương vị thiên địa quy nhất, phản phác quy chân.

Một vị Nguyên sư phó tận tâm tận lực đi cạnh bọn họ, không ngừng giới thiệu.

Cho dù Diệp Phàm sớm chuẩn bị tâm lý vẫn bị dọa cho nhảy dựng. Rất nhiều tảng đá không lớn nhưng đều trị giá vài ngàn cân Nguyên.

Càng thái quá chính là có một số vật liệu đá, một cân trị giá ngàn cân Nguyên khiến hắn cảm giác ăn không tiêu, chịu không nổi.

- Lão sư phụ à, giá này cũng quá đắt hả. Có người mua nổi sao?

Diệp Phàm nói.

Nguyên sư phó nói:

- Ngày thường nơi này rất ít khi nhìn thấy người trẻ tuổi, đều chuẩn bị cho một số lão già bảo thủ, các ngươi quả thật chịu không thấu. Đối với những người đó mà nói, nếu có thể từ nơi này đánh liều ra một hy vọng, một tương lai, bọn họ nguyện dốc hết mọi thứ.

- Nơi này từng cắt ra bảo bối gì?

Lý Hắc Thủy hỏi.

- Từng cắt ra Thần Nguyên, cũng từng bóc ra một ít kỳ trân, diệu không thể nói rõ.

Nguyên sư phó mỉm cười.

- Tảng đá này trị giá mười vạn cân Nguyên?

Lý Hắc Thủy kêu sợ hãi.

Một tảng đá đắt tới mức khiến người ta không thể chấp nhận, nặng tới hơn trăm cân, lẳng lặng nằm trong rừng trúc, lại có một cỗ đạo vận đang lưu động.

- Quá đắt rồi. Các ngươi đây là bán vật liệu đá hay là bán Thần Nguyên?

Lý Hắc Thủy lẩm bẩm.

- Nó đáng giá đó.

Nguyên sư phó nói.

Lý Hắc Thủy âm thầm truyền âm nói:

- Tảng đá này quả thật rất đặc biệt, hình như có đạo vận. Linh giác của ta trời sinh nhạy bén, cảm thấy được nó.

Diệp Phàm lắc đầu, nói:

- Khối vật liệu đá này rất khó nói, ta cũng nhìn không chuẩn. Trong ngoài không đồng nhất, nói không chừng là cắt xuống từ trên chủ thạch có đại đạo thần vận khác. Không dễ lựa chọn. Bằng không đặt ở nơi này lâu như vậy, vì sao không ai chọn nó?

- Điều này cũng đúng. Đạo vận động lòng người lại không ai dám động, nhất định là có đạo lý. Dù sao những lão già bảo thủ tới đây chọn đá đều tinh hơn cả hồ ly.

Lý Hắc Thủy giật mình.

Sau khi xem qua không ít vật liệu đá, trong lòng Diệp Phàm chấn động dữ dội. Vườn đá hiệu chữ Thiên của Thánh địa quả thật rất không đơn giản, hắn cũng không thể không cẩn thận.

- Tảng đá này...

Lý Hắc Thủy kinh ngạc.

Bọn họ lại gặp được một tảng đá, dài không quá một xích nhưng lại sinh ra cửu khiếu, cực giống một người đá.

- Đây là trời sinh hay là mài ra?

Lý Hắc Thủy hỏi.

- Tự nhiên là kỳ thạch trời sinh, bằng không làm sao lại trị giá chín vạn cân Nguyên?

Nguyên sư phó nói.

- Ngươi có thể nhìn ra cái gì không?

Lý Hắc Thủy âm thầm truyền âm hỏi Diệp Phàm.

- Tảng đá này nhìn không thấu, trước tiên không nên động vào.

Diệp Phàm lắc đầu.

- Các ngươi chọn xong chưa?

Đại Hạ hoàng tử cách đó không xa xôi. Hắn đã chọn một khối vật liệu đá, chỉ nặng bảy tám cân nhưng giá cả lại cao tới hai phương Nguyên.

- Hoàng tử điện hạ, ngươi chẳng qua có hơn vạn cân Nguyên, hiện tại thoáng cái tiêu hai phương Nguyên, chỉ còn dư một phương, làm sao cược với chúng ta?

Lý Hắc Thủy hỏi.

-Ta còn có...

Tiểu ni cô áo trắng mở miệng, mắt to đen lúng liếng, chớp mắt mấy cái nhìn hai người nói.

- Lát nữa thua đừng có khóc nhè...

Diệp Phàm trêu đùa.

Tiểu ni cô chun mũi, trượn trắng mắt nhìn hắn, Đại Hạ hoàng tử thì hừ lạnh một cái.

Diệp Phàm đi ngược lại, nói:

- Chúng ta cũng chọn xong rồi, chính là khối này.

Hắn chọn chính là một khối vật liệu đá phi thường lớn, cao hơn thân người nhưng giá cả cũng không phải đắt đỏ cỡ nào, trị giá ba ngàn cân Nguyên.

Tuy rằng vẫn còn là rất đắt nhưng tương đối với vật liệu đá trong khu vườn này mà nói, khối lớn như vậy đã xem như là giá sàn.

Chung quanh vườn đá, đám người vây xem rất giật mình. Hai người này tiêu phí quả thật rất nhiều.

Tuy nhiên, Ngô Tử Minh vẫn đả kích nói:

- Thật sự cho rằng chọn khối vật liệu đá lớn có thể cắt ra kỳ trân sao. Thật là cái gì cũng không hiểu.

Lý Trọng Thiên cũng cười nhạo nói:

- Ở trong vườn đá hiệu chữ Thiên lại chọn đá như vậy, thật là buồn cười!

Lý Hắc Thủy trực tiếp miệt thị:

- Đều thua sạch nguyên rồi còn chỉ điểm giang sơn cái gì. Đứng sang một bên học tập đi.

- Ta xem ngươi có thể cắt ra cái gì?

Đám người Ngô Tử Minh cùng Lý Trọng Thiên cười lạnh nói.

- Vậy nhìn cho kỹ, chậm rãi học.

Lý Hắc Thủy cười ha ha.

Diệp Phàm nhìn về phía Đại Hạ hoàng tử nói:

- Điện hạ, lần này là vạn cân Nguyên, ai cắt ra Nguyên trân quý giá trị cao thì người đó thắng, được không?

- Cứ như vậy đi, cắt đá!

Đại Hạ hoàng tử gật đầu nói.

Diệp Phàm đáp. Lần này hắn rất cẩn thận, tự mình cắt đá, chậm rãi lột ra từng lớp vỏ đá.

- Ngươi nắm chắc không?

Lý Hắc Thủy âm thầm truyền âm.

- Khối vật liệu đá này hẳn là có thể cắt ra đồ vật. Ta cảm giác bên trong có vật quý hiếm, nhưng không cắt hẳn ra, vẫn khó chính thức xác định.

Diệp Phàm đáp.

Roạt... Roạt...

Lớp đá ngoài chậm rãi bóc ra, Diệp Phàm cẩn thận hạ đao. Lần này không tùy ý giống như ném vỡ Tây Qua Thạch, mỗi một đao đều rất cẩn thận, chỉ sợ cắt hỏng cái gì.

Rắc-

Đột nhiên Diệp Phàm lại nhẹ nhàng hạ xuống một đao, tảng đá tự nhiên nứt ra. Một vùng hào quang chói mắt bắn ra, cực kỳ đẹp mắt. Rồi sau đó, một đạo quang ảnh xông lên, bay lên phía bầu trời.

- Trời ạ, cái gì đó, cái gì bay lên kia?

Rất nhiều người kêu lên kinh ngạc.

- Như là một bóng người!

- Không sai, một người bay ra sao?

Người vây xem bên ngoài vườn đá hiệu chữ Thiên lập tức sôi trào.

- Thạch Trung Phi Tiên!

- Quả thật như là một bóng người.

Diệp Phàm thật sự bị kinh sợ. Cùng lúc đó, lão đạo cô nhắm mắt vẫn không nhúc nhích cũng lập tức mở mắt.

Một luồng ánh sáng đẹp mắt phát ra, chiếu rọi khắp không trung, khiến cả bầu trời trông như một quả cầu thủy tinh sáng chói.

Lý Hắc Thủy ra tay đầu tiên, lao lên bầu trời, chặn lại đạo ánh sáng hình người này.

Diệp Phàm thì nhanh chóng vung hai tay lên, sau đó mạnh mẽ nhấn một cái, từng tia chỉ lực bắn ra, hoàn toàn phong ấn khối đá nứt này lại.

Cùng lúc đó, lão đạo cô đang ngồi khoanh chân trên bồ đoàn bỗng nhích người, trong đôi mắt bắn ra hai chùm sáng, một bàn tay to lớn vươn ra, chộp thẳng về phía không trung.

Ba!

Ánh sáng hình người tan rã, phát ra một tiếng vỡ nhẹ, Lý Hắc Thủy lao xuyên qua nó, không bắt được cái gì cả.

Bàn tay to lớn của lão đạo cô chụp vào hư không, một màn sáng phát ra bao phủ khắp cả thạch viên chữ Thiên, che lại mảnh không gian này, phòng ngừa thần vật bỏ chạy.

Tất cả mọi người đều dại ra, ai cũng biết là nhất định sẽ cắt ra được vật phẩm gì đó tuyệt thế quý hiếm, e rằng nó gần như là vô giá.

- Rốt cuộc là cái gì vậy, đã rất nhiều năm không được thấy cảnh tượng này rồi, cuối cùng ta cũng được thấy dị tượng Thạch Trung Phi Tiên.

- Nhất định là kỳ trân dị bảo hiếm có gì đó, e rằng nó có giá tới tận mười mấy vạn cân Nguyên.

- Thật là không thể tin được, nhất định nó có thể so được với Thần Nguyên, ta thật sự muốn lập tức được nhìn thấy trân bảo khiến lòng người dao động này, xem nó rốt cuộc là vật gì.

- Đó là một đạo ánh sáng hình người, chẳng lẽ là cắt ra được một sinh vật nào đó?

Tất cả mọi người đều sôi nổi bàn luận, vô cùng kích động, cứ như là chính mình cắt ra được bảo vật hiếm có này vậy, đều dài cổ ngóng về phía thạch viên được bao phủ trong quầng sáng.

Thạch Trung Phi Tiên là một loại cảnh tượng kỳ dị, từ xưa tới nay nó là điềm báo mà những người cắt đá mong gặp nhất, một khi xuất hiện thì chắc chắn sẽ có bảo vật không tầm thường nào đó xuất thế.

- Ha ha ha...!

Lý Hắc Thủy cười lớn, hạ từ trên không trung xuống, vừa rồi hắn còn sợ bóng sợ gió một phen.

Rất nhiều người cũng không biết Thạch Trung Phi Tiên là cái gì, nhưng lúc này thì đều hiểu rõ, người vừa rồi thốt lên đã giải thích kỹ cho mọi người rồi.

- Nhất định là cắt ra được trân bảo tuyệt thế quý hiếm, ngàn vạn lần đừng có làm hỏng nó đó!

Lý Hắc Thủy rất kích động, vừa xoa tay vừa tới gần.

Vài lão già chọn đá tại thạch viên chữ Thiên này cũng xông lên, kẻ đầu tiên hô Thạch Trung Phi Tiên cũng chính là bọn họ, ánh mắt họ vô cùng nóng bỏng, nhìn về phía tảng đá bị Diệp Phàm phong ấn.

- Điềm báo này đã rất lâu không xuất hiện rồi!

Thiếu chủ Thiên Yêu Cung là Yêu Nguyệt Không trong hai mắt bắn ra ánh sáng màu lam, nhìn không chớp mắt về phía trước.

Crypto.com Exchange

Chương (1-1822)