Truyện ngôn tình hay

Truyện:Sất Trá Phong Vân - Chương 147

Sất Trá Phong Vân
Trọn bộ 922 chương
Chương 147: Ta không phải cố ý dọa các ngươi
0.00
(0 votes)


Chương (1-922)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

Khải Lặc cũng chết trong nháy mắt. Khóe mắt Tát Bác Ni thoáng co giật vài cái. Chiến sĩ và ma pháp sư Khải gia gần như đồng thời cảm giác được sau lưng ớn lạnh.

Càn Kình này...

Trong lòng Tát Bác Ni chợt dâng lên muôn vàn tư vị. Thủ đoạn của Càn Kình này thực sự quá dứt khoát! Tuổi còn trẻ đã là Hàng Ma ngũ chiến, trong trận quyết đấu lúc trước có thể ngăn chặn được chiến thân huyết mạch Lôi Báo Khải Kỳ, một quyền dứt khoát đánh chết, không để cho đối phương sau này có cơ hội khổ luyện tìm tới cửa báo thù.

Sau này mình cùng hắn và La gia vẫn nên chung sống thật tốt, ngàn vạn lần không nên chống lại hắn. Nếu không cho dù diệt trừ hắn, chỉ sợ thực lực của mình cũng sẽ tổn thất không nhỏ.

- Chúc mừng chúc mừng.

Tát Bác Ni đi ra khỏi linh đường đối mặt với Càn Kình cười:

- Ngày nào đó nếu tiên sinh Càn Kình muốn đi tới Khải gia đòi nợ, ta làm người làm chứng, nhất định sẽ trình diện.

Càn Kình gật đầu. Dù thế nào món nợ này cũng phải thu lại. Chuyện phát triển đến tình trạng ngày hôm nay, nếu như lại từ bỏ món nợ, hi vọng hai bên có thể chung sống hòa bình, chính là đầu óc bị hỏng. Thứ huyết cừu này một khi đã kết, rất khó có thể thực sự hóa giải được. Bình thường một bên hoàn toàn biến mất mới có thể thực sự tính là xong xuôi.

Giữa người và người là như thế này. Giữa thế lực cùng thế lực cũng giống như vậy. Nếu không vì sao trong cuộc chiến tranh giữa Ma tộc và nhân loại lại chưa bao giờ dừng.

Tát Bác Ni đi, người của Khải gia đưa người chết rất nhanh rời khỏi đó.

Lôi Địch nhìn Càn Kình vô cùng máu lạnh, khe khẽ thở dài. Mình trước kia sao không phải như vậy? Sau đó chịu thiệt nhiều, dần dần không còn kích động như vậy nữa. Sau này nên gánh vách giúp hắn một chút áp lực. Chờ thời gian lâu, hắn trưởng thành thêm một chút, làm việc hẳn sẽ không như vậy nữa.

- Càn Kình, lần này ngươi giết Khải Kỳ, coi như chặt đứt hy vọng phát triển lớn mạnh sau này của Khải gia. Phần lớn chiến lực của bọn họ lần này bị ngươi đánh một trận giết hết. Tiếp theo, sợ là ngươi có thể sẽ gặp phải sát thủ do bọn họ dùng tiền thuê tới. Khải Kỳ chết, bọn họ sẽ liều mạng với ngươi.

Vẻ mặt Lôi Địch lo lắng nói:

- Kim Trạch Thiên Lục biết chuyện này, chỉ sợ cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi. Còn có nghiệp đoàn ma pháp phía sau Cách Lâm Bàn...

Càn Kình liếc nhìn quan tài, hờ hững trả lời:

- Nếu không thì phải làm sao bây giờ? Lưu lại mạng sống cho Khải Kỳ? Để hắn lại đi khổ luyện, trở về quyết đấu? Ta không giết Khải Kỳ, bọn họ sẽ bỏ qua cho La gia sao? Ta không giết Khải Lặc, La Lâm có thể sống lại sao?

Ánh mắt bình thản của Lôi Địch dần dần lóe sáng. Chẳng lẽ Càn Kình hành động như vậy không phải vì ấu trĩ kích động? Mà bởi vì mình quá chú ý tới sự trưởng thành, trái lại quên đi tâm huyết của một chiến sĩ?

- Tốt nhất vẫn nên tìm một thầy thuốc.

Cổ Nguyệt Gia Anh ôm Bích Lạc đang hôn mê cắt đứt cuộc thảo luận ai đúng ai sai của hai người.

- Ta đi.

La Thanh Thanh bước nhanh ra khỏi sân, không bao lâu dẫn về một nữ dược sư trung niên.

Càn Kình phát hiện trái tim La Thanh Thanh vẫn rất đơn thuần. Hỏa cầu công kích kia đánh vào người, sợ rằng phải cởi bỏ y phục mới có thể quan sát trị liệu.

Nếu như tìm một thầy thuốc nam trở về, sợ rằng y phục còn chưa cởi ra, Hoàng Tuyền lại đột nhiên mở mắt, sau đó phần thưởng dành cho người thấy thuốc kia chính là hỏa cầu liên tiếp thiêu đốt, cho tới khi đối phương hoàn toàn thành tro bụi mới có thể ngừng tay.

- Vết thương không nặng.

Nữ thầy thuốc cầm một toa thuốc đưa cho La Thanh Thanh đang chờ ở bên ngoài:

- Lấy những loại thuốc này, nấu một chút uống là được rồi.

- Ta xem một chút.

Lôi Địch lấy đơn thuốc từ trong tay La Thanh Thanh, thuận lợi xem qua chữ viết trong đơn thuốc của nữ thầy thuốc kia. Trên đó chữ viết rất thoáng:

- Xem bệnh ta không làm được, nhưng căn cứ vào tình trạng nặng nhẹ của bệnh tình, nên kê thuốc gì mới trị liệu tốt nhất, về điểm này ta sợ rằng còn tốt hơn rất nhiều thầy thuốc.

Cổ Nguyệt Gia Anh khẽ gật đầu. Chiến sĩ trải qua quá nhiều trận chiến đấu, thông thường đều biết một chút phương pháp tự cứu, đặc biệt là trên phương diện đơn thuốc, cũng có những điều thầy thuốc không biết tới.

- Được rồi...

Lôi Địch sửa lại đơn thuốc giao cho La Thanh Thanh. Nhưng hắn lại phát hiện Càn Kình cũng đưa tay tới, cầm đơn thuốc rút lại xem qua một chút, nói:

- Hóa ra là hỏa khí vào tim phổi, may là mức độ không quá lớn. Ta biết rồi.

Đơn thuốc được Lôi Địch sửa lại, bị Càn Kình trực tiếp cất vào trong y phục nói:

- Hiệu quả của phần thuốc này quá chậm, về phương diện bổ dưỡng cũng không tiện. Để ta tự mình làm là được rồi.

Nói xong, Càn Kình cũng không để ý tới phản ứng của mọi người, kéo tay La Thanh Thanh đi về phía hậu viện hỏi:

- Trong nhà có phòng thuốc không?

- Có, ở bên cạnh...

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào trong. Lôi Địch và Cổ Nguyệt Gia Anh, còn có nữ thầy thuốc đều ngẩn người. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy? Càn Kình còn trẻ như vậy, chẳng lẽ còn biết pha chế thuốc hay sao? Không phải hắn muốn dùng chút kiến thức về thuốc của chiến sĩ học được từ trên lớp để chữa cho Bích Lạc chứ?

Phòng thuốc của La gia có kích thước nhất định. Bốn gian phòng lớn có ba gian chuyên chứa dược liệu. Còn có một gian trang thiết bị nấu thuốc tương đối đầy đủ.

Càn Kình tiến vào phòng thuốc lập tức bận rộn, không ngừng lấy từ trong các ngăn kéo ra một ít dược liệu, có khi lại lấy từ trong đấu giới ra các dược liệu đã tìm thấy ở trong sơn cốc Tứ Quý. Hắn ở trong thế giới vô tận, theo Á Đương Tư học về thuốc hai năm, dưới sự trợ giúp của nước thuốc ký ức, trong cột thuộc tính đã sớm thêm một danh hiệu dược sư cao cấp, cách đại dược sư như Á Đương Tư nói một khoảng không xa.

Chỉ cần nói tới điều phối thuốc, Càn Kình tự tin so với bất kỳ người nào đang ở trong linh đường, hắn đều làm tốt hơn.

La Thanh Thanh tò mò nhìn Càn Kình bận rộn, một hồi nghiền dược thảo thành bột, một hồi lại mài da động vật thành bụi, đồng thời thỉnh thoảng pha chế chút tỉ lệ rượu. Thực sự hoàn toàn khác hẳn với dược sư mình từng thấy trước kia.

- Người khác đều trực tiếp trộn hỗn hợp thuốc lại một chỗ, nấu là được rồi.

La Thanh Thanh càng nhìn càng không thể hiểu được về Càn Kình ca ca. Hắn còn muốn mài nhỏ tất cả các loại dược liệu sao? Hơn nữa, biết dùng đến ba mươi mấy loại dược liệu? Nữ thầy thuốc chỉ đưa ra bảy loại dược liệu.

- Được rồi!

Càn Kình bưng bát nước thuốc màu vàng nhạt, đưa tới trong tay La Thanh Thanh:

- Nàng đưa qua cho Bích Lạc uống trước. Ta lại điều chế thuốc tẩm bổ thân thể sau.

Ba người trong linh đường nhìn chén thuốc màu vàng nhạt trong tay La Thanh Thanh đều có chút hoài nghi. Thứ này uống vào thật sự sẽ có tác dụng sao?

- Không bằng...

Lôi Địch đề nghị:

- Hay dùng thuốc ta điều chế, như vậy sẽ tương đối an toàn hơn.

La Thanh Thanh nhìn bát thuốc trong tay, lại nhìn Lôi Địch một chút:

- Ca ca nói muốn ta hoàn toàn tin tưởng Càn Kình ca ca.

*****

Lôi Địch thở dài. Chắc hẳn uống thuốc này cũng không thể chết người được. Trước hết cứ để Bích Lạc uống vào. Lát nữa ta điều chế lại sau. Xem ra Càn Kình còn quá trẻ, chưa tới mười chín tuổi đã trở thành cường giả Hàng Ma cửu chiến, có lẽ hắn có chút bị sai lầm, cho ràng mình có thực lực cường đại, nên phương diện điều chế phương thuốc cũng mạnh hơn người khác. Điều này cũng không tốt. Xem ra phải tìm thời gian giúp hắn sửa lại mới được. Trong khoảng thời gian này, hắn ngàn vạn lần không thể đánh mất chính mình.

Nước thuốc màu vàng được Bích Lạc uống vào. Lôi Địch xoay người nghiêm túc suy tính làm sao điều chế thuốc mới có thể phối hợp tốt nhất với chén thuốc vừa rồi.

- Sử dụng cỏ băng trúc, có thể rất nhanh loại bỏ hỏa khí...

Lôi Địch nhíu mày tự nói:

- Nếu như lại thêm một hàn thạch lựu...

- Vậy sẽ băng hỏa cùng trùng kích, đại chiến ở trong cơ thể nàng. Tuy rằng hỏa khí sẽ bị tiêu diệt, nhưng hàn khí cũng sẽ tổn hại tới thân thể. Thoạt nhìn hỏa khí bị tiêu trừ rất nhanh, nhưng đại chiến sẽ càng tổn thương tới thân thể người uống thuốc, đồng thời hàn khí di chuyển các nơi trong cơ thể, nếu như điều trị không tốt sẽ tạo thành di chứng. Đặc biệt thời điểm chạy trong tuyết, bệnh trạng sẽ được thể hiện ra.

Càn Kình bưng một chén thuốc màu xanh biếc đi vào linh đường, đáp trả lời tự hỏi của Lôi Địch.

- Vậy cũng phải. Sử dụng thu lộ quả.

Nữ thầy thuốc mở miệng nói:

- Nó có hàn tính ít, ôn hòa hơn...

- Hiệu quả quá chậm.

Càn Kình đưa chén thuốc cho La Thanh Thanh, xoay người lại nói:

- Vị dẫn thuốc chắc chắn là trái cây sắn, dược tính của nó không mang theo hàn tính, hút hơi nóng ra ngoài từng chút một, lại không tập trung ở một vị trí. Sau đó lại dùng thu lộ quả mới là tốt nhất.

- Trái cây sắn?

Lôi Địch cau mày:

- Vật kia gặp phải hỏa khí sẽ biến thành càng nóng hơn, căn bản không cách nào rút ra khỏi thân...

- Cho nên phải tăng thêm dược liệu khác, khiến thời điểm trái cây sắn đi qua cơ thể người, không đến mức tập trung vào cùng một vị trí, mà đi qua từng chỗ, lưu lại một đường rất nhỏ, khiến hỏa khí này phân tán mới là tốt nhất.

Càn Kình nhìn sắc mặt Bích Lạc dần dần hồng nhuận nói:

- Trong vòng mười phút, chắc nàng sẽ tỉnh lại. Đương nhiên, thân thể có thể còn có chút suy yếu. Nghỉ ngơi mấy ngày mới khỏe hẳn.

Nữ thầy thuốc khẽ nhíu mày. Trái cây sắn là một phương pháp tốt, nhưng trái cây sắn vô cùng chậm, căn bản không thể có khả năng kéo nó ra khỏi thân thể... Chỉ có điều người này tuổi không lớn, lại nói ra được đầy đủ dược lý, cũng không dễ dàng.

Mười phút sau, miệng Bích Lạc phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, thân thể khẽ run rẩy tỉnh lại.

Nữ thầy thuốc nhìn thấy, kinh ngạc khẽ kêu lên một tiếng:

- Sao có thể như vậy được?

Lôi Địch kinh ngạc nhìn Càn Kình.

Chuyện này... không ngờ hắn thật sự làm được? Lẽ nào hắn thật sự hiểu về thuốc?

- Nhìn đi.

Càn Kình nhún vai:

- Ô, nàng vào trong phòng gần nhất, không nên đắp bất kỳ chăn bông vải gì, để cho nàng ngủ một giấc có tác dụng trợ giúp khôi phục.

Nói mười chuông tỉnh, là mười chuông tỉnh! Hiện tại không ai còn nghi ngờ đối với lời nói của Càn Kình. Cổ Nguyệt Gia Anh ôm Bích Lạc đi về phía hậu viện, thỉnh thoảng quay đầu lại nghi ngờ quan sát Càn Kình.

Lôi Địch tới gần Càn Kình nhỏ giọng hỏi:

- Ngươi hiểu về thuốc?

- Một chút.

Càn Kình đáp:

- Nếu như đi nghiệp đoàn dược sư thi, sợ rằng có thể lấy được dược sư trình độ cao cấp, cách đại dược sư một khoảng cách nhỏ.

...

Lôi Địch không biết có nên tin tưởng vào câu trả lời của Càn Kình hay không. Dược sư cao cấp? Hắn biết mình đang nói gì không? Toàn bộ hoàng triều Chân Sách, số lượng dược sư cao cấp có thể đếm được trên đầu ngón tay! Người nào không phải tóc trắng xoá, lưng còng, bộ dạng sẽ chết bất kỳ lúc nào? Chưa đầy mười chín tuổi đã là dược sư cao cấp?

- Nếu như tất cả thuận lợi, không có gì ngoài ý muốn.

Càn Kình xoa cằm nhớ lại đánh giá của Á Đương Tư.

"Tiểu tử quái vật này! Lão tử ba mươi lăm tuổi thành đại dược sư, khiến lão sư sợ thiếu chút nữa thì tim ngừng đập chết. Chẳng lẽ ngươi muốn làm một đại dược sư khi chưa đầy hai mươi mốt tuổi sao? Ngươi muốn trực tiếp dọa chết ta sao?"

- Ừ!

Càn Kình gật đầu tự tin nói:

- Không tới ba năm nữa, ta hẳn có thể đạt được trình độ đại dược sư. Về phần Tông dược sư... Sợ rằng cần rất lâu...

Ầm...

Hòm thuốc trong tay nữ thầy thuốc rơi xuống mặt đất, dược liệu văng ra đầy đất. Nàng ngơ ngác nhìn Càn Kình, hoài nghi hắn đang nói loạn, hay là nói thật.

- Ngươi...

Lôi Địch cảm giác cười không nổi:

- Đùa sao?

- Không.

Nhìn bộ dạng Càn Kình nghiêm trang, trong lòng Lôi Địch tin ba phần. Thế giới trước mắt hắn chợt chao đảo. Phải một lần nữa nhìn lại người tuổi trẻ trước mắt này. Chưa đầy mười chín tuổi Hàng Ma cửu chiến! Chưa đầy mười chín tuổi là rèn tạo sư! Chưa đầy mười chín tuổi là dược sư... Bất kỳ điều nào trong đó đều không phải là điều một người bình thường mười chín tuổi có thể đạt tới! Hắn không chỉ đạt được, còn một lượt đạt tới ba điều!

Càn Kình không biết Lôi Địch đang nghĩ gì. Nếu như biết, hắn nhất định sẽ có hảo tâm nhắc nhở Lôi Địch một chút, mình không phải là rèn tạo sư... Theo đại thúc Bố Lai Khắc hai năm, mới biết được hóa ra rèn tạo sư cũng phân chia làm mười tầng. Trước khi rời khỏi sơn cốc Tứ Quý, mình đã là rèn tạo sư thập cấp.

Sử dụng cách nói của đại thúc Bố Lai Khắc, chính là đã bước nửa chân vào cánh cửa rèn đại sư.

- Đầu óc ta có chút cháng váng.

Lôi Địch dùng lòng bàn tay che trán, ngồi lại trên ghế cầm chén trà lên uống một hớp, cố gắng trấn tĩnh. Sau đó hắn mới ngửa đầu nhìn Càn Kình:

- Ngươi nghĩ Tát Bác Ni thế nào?

- Rất thông minh.

Càn Kình đi theo Lôi Địch ngồi xuống.

- Ta nói là thành chủ.

Lôi Địch sửa lại hỏi:

- Ta muốn nói, ngươi cảm thấy vị thành chủ có phải rất uy phong hay không?

- Đương nhiên.

Càn Kình không phủ nhận gật đầu:

- Ta chưa kịp thử cố gắng.

- Vậy ngươi nghĩ, ngươi mạnh hơn hay Tát Bác Ni mạnh hơn một chút?

Hai mắt Lôi Địch nhìn thẳng vào Càn Kình nghiêm túc hỏi:

- Thực sự chiến đấu sinh tử.

Càn Kình không chút nghĩ ngợi đáp:

- Ta có thể đồng thời chém hai Tát Bác Ni, vẫn còn dư sức.

Lôi Địch khẽ cười, dùng một ngón tay chỉ vào mình:

- Vậy ngươi cảm thấy ngươi so với ta thế nào?

- Quả đấm của ngài, không cần vũ khí, đánh hai ta chỉ sợ vẫn có dư sức.

Càn Kình nhớ tới ngày hôm qua, trong nháy mắt khi bị đối phương thử đấu khiếu trong cơ thể, cảm giác giống như thời điểm mình còn là Hàng Ma thất chiến đối mặt với nhện Nguyệt Ma Hoa.

- Vậy tại sao ta là người bảo vệ, hắn là thành chủ?

Càn Kình trầm ngâm suy nghĩ. Trước đây, hắn chưa từng nghĩ qua về vấn đề này, hôm nay lại không cách nào trả lời được.

Cho tới bây giờ Hoàng triều Chân Sách đều lấy chiến lập quố. Trên lý thuyết mà nói, thực lực thành chủ từ chắc là mạnh nhất mới đúng! Về phần phương diện hành chính, kinh tế, có quan văn phía dưới làm, căn bản không cần mọi chuyện đều phải do thành chủ tự mình làm.

Crypto.com Exchange

Chương (1-922)