Truyện ngôn tình hay

Truyện:Kiếm Đạo Độc Thần - Chương 0129

Kiếm Đạo Độc Thần
Trọn bộ 2308 chương
Chương 0129: Mới tới Kiếm Viện, Sở Mộ hiện tranh vanh!
0.00
(0 votes)


Chương (1-2308)
Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!

Tiếng phốc phốc tràn ngập bên tai, dưới Thanh Phong tuyệt sát đáng sợ có ba Kiếm giả bị đánh trúng, kiếm khí hộ giáp bị nghiền nát tại chỗ, thân thể bay ngược về phía sau, bụng, ngực đều có một vết thương cực lớn vỡ ra, máu tươi phun ra, nhìn qua mà giật mình.

Sở Mộ dùng một cước điểm vào trên một gốc cây, hai chân khẽ chấn động, hóa thành mũi tên, dùng tốc độ nhanh vô cùng bay tới, một kiếm chém ra, lần nữa mang theo máu tươi bắn tán loạn.

Rơi xuống đất lại xoay tròn, kiếm quang lập lòe, thân thể cuối cùng lướt qua lướt lại đám Kiếm giả kia, vẩy máu tươi trên thân kiếm, tra kiếm vào vỏ. Đám Kiếm giả kia phát ra tiếng kêu quái dị, trên cổ có vết máu nhanh chóng lan tràn ra, hai mắt trợn lớn, tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng nổi, thân thể chậm rãi té sấp về phía trước.

- Bổn bang sẽ không bỏ qua cho ngươi...

Một gã Kiếm giả thập đoạn đỉnh phong phát ra tiếng rống to thê lương cuối cùng, thân thể cũng đổ gục xuống, máu tươi chảy xuôi, tuyệt khí bỏ mình.

Trên mặt đất bên cạnh cũng có hai mươi mấy cổ thi thể ngổn ngang, lộn xộn, tư thế xiêu vẹo khác nhau. Nhưng mà đều có chung một đặc điểm đó chính là vết thương tinh tế trên cổ đang không ngừng có máu tươi chảy ra nhuộm đỏ mặt đất. Sở Mộ giết người gần đây rất thích ra tay ở vị trí cổ, đối với bộ vị khác mà nói, cổ rất dễ tạo thành vết thương trí mạng, dưới một kiếm, lại đẩy kiếm khí vào, không thể nào thoát chết được.

Hai mươi mấy cỗ thi thể này đã là nhóm thứ tư đuổi giết thứ tư từ Vương Xà bang bị Sở Mộ chém giết. Chuyện này làm cho Sở Mộ gần đây có tính nhẫn nại rất cao cũng cảm thấy không còn kiên nhẫn được nữa. Một đám gà đấ chó kiểng lại không ngừng chạy tới đuổi giết, nhiều lần chết dưới thân kiếm hắn mà vẫn tre già măng mọc.

Từ trên người đám người này Sở Mộ tìm được chút đan dược, đều được hắn thu vào trong oản luân không gian. Lúc này Sở Mộ mới thi triển thân pháp, cũng không có quay đầu lại mà nhanh chóng đi về phía Bạch Phong sơn.

Hắn phiền muộn, cho nên muốn mau chóng rời khỏi nơi này, tránh cho đám người Vương Xà bang lại tìm tới, đến lúc đó lại là một hồi giết chóc. Quan trọng nhất chính là nếu như gặp phải đám Kiếm giả Hóa Khí cảnh của Vương Xà bang, hơn phân nửa sẽ gặp nguy hiểm.

Liên tục bốn nhóm đuổi giết tử vong làm cho Vương Xà Bang tổn thất lớn, bên trong bốn nhóm người đuổi giết này tu vi đạt tới thập đoạn có sáu bảy mươi người. Đây đều là chủ lực và bang chúng tầng giữa trong bang a. Đã rất nhiều năm rồi Vương Xà bang chưa từng xuất hiện tổn thất lớn như vậy, những người này vừa chết, thực lực chỉnh thể của Vương Xà bang rõ ràng yếu đi một ít, thế lực khắp nơi trong Bạch Phong thành rục rịch.

Dù sao cho dù là ai cũng không muốn sống dưới bóng người khác, trước kia Vương Xà bang cường đại, bọn họ không dám có ý kiến gì, coi như là có cũng chỉ có thể đè nén xuống. Nhưng mà hiện tại trung tầng và chủ lực của Vương Xà bang tổn thất hơn phân nửa. Đầu lĩnh khắp nơi trong Bạch Phong thành âm thầm gặp gỡ nhau, bắt đầu thương thảo.

Sở Mộ cũng không biết bởi vì hắn mà Bạch Phong thành xuất hiện một lần gió tanh mưa máu. Mà bây giờ, Vương Xà bang tổn thất thảm trọng sắp lâm vào một hồi nguy cơ, đã không còn lực đuổi giết hắn.

Đương nhiên, Sở Mộ cũng bị đám người Vương Xà bang ghi hận thật sâu, một khi có cơ hội bọn chúng nhất định sẽ tìm ra người này, tra tấn cho tới chết. Chỉ là bọn họ cũng không biết tên Sở Mộ, cũng không biết xuất thân của hắn. Trên cơ bản, những người trong Vương Xà bang từng gặp qua Sở Mộ đều đã chết, coi như muốn tìm cũng giống như mò kim đáy bể.

...

Liên tục chạy đi, có oản luân không gian thuận tiện hơn rất nhiều. Rốt cuộc sau một tháng, Sở Mộ tiến vào trong cảnh nội Ly Châu, mà tu vi hắn cũng đột phá tới thập đoạn trung kỳ.

Vừa tiến vào trong cảnh nội Ly Châu, Sở Mộ cẩn thận nhớ lại bản đồ đã từng nhìn qua trong kiếm phái, sau khi hỏi thăm hai người khác qua đường, Sở Mộ xác định phương hướng kiếm viện rồi đi thẳng tới.

Trong cảnh nội Ly Châu, thành trì lớn nhất gọi là Đại Ly thành, nhưng mà Ly Châu kiếm viện cũng không ở trong đại thành, mà tọa lạc ở dưới chân một tòa sơn mạch cách đại thành một trăm dặm. Tòa sơn mạch này được gọi là Đại Ly sơn mạch, kéo dài vạn dặm. Là sơn mạch lớn nhất trong cảnh nội Ly Châu, không có một sơn mạch nào lớn hơn nó.

Chỗ cao nhất trong Đại Ly sơn mạch cao sáu ngàn thước, từ xa nhìn lại cả tòa sơn mạch giống như một đầu cự thú thái cổ đang ngủ say, tản mát ra áp lực khiến cho lòng người ta nặng nề, mà ngọn núi cao nhất càng giống như một thanh lợi kiếm xuyên thẳng phía chân trời, giống như đâm rách mây xanh.

Sau khi xác nhận phương hướng chính xác của Ly Châu kiếm viện, Sở Mộ đẩy cao tốc độ, hắn rất muốn biết đám người đại sư huynh Lý Dật phải chăng đã đi tới Ly Châu kiếm viện hay không? Còn có Tiêu Thiên phong rơi xuống vách núi không biết còn sống hay đã chết? Nếu còn sống thì đã tới được Ly Châu kiếm viện hay chưa?

Giống như một cơn gió thổi qua, không khiến cho bất kỳ hạt bụi nào bị kinh động, cho thấy khinh công kinh người của Sở Mộ. Sau một khoảng thời gian, một tòa kiếm viện to lớn đã hiện lên trong hai mắt hắn.

Càng tới gần Sở Mộ càng phát hiện ngoài kiếm viện, ước chừng cách kiếm viện ba ngàn thước có một nhánh sông chảy qua, hai bên con sông này có cỏ xanh nhàn nhạt kéo dài, cách đó không xa còn có cúc dại màu hồng và màu vàng đua nhau nở. Khi gió khẽ thổi qua, cỏ xanh nhàn nhạt khẽ lắc lư, hoa dại cũng lắc lư, đem mùi thơm ngát dung nhập vào trong gió, dần dần bay đi xa.

Độ rộng của con sông này ước chừng năm thước, có một cái cầu gỗ nối dài hai bờ, từ xa nhìn lại quả thực rất có ý thơ.

Thân ảnh lóe lên lướt qua con sông, Sở Mộ chính thức tiến vào trong khu vực Ly Châu kiếm viện, phía trước là một con đường, bên trên còn có đá vụn trải thành con đường nhỏ, nối thẳng với cửa lớn của kiếm viện.

Dọc theo con đường được trải bằng đá vụn kia, Sở Mộ đẩy cao tốc độ, kiếm viện cũng ngày càng hiện rõ lên trước mắt hắn. Kiếm viện này nhìn qua quy mô không nhỏ, đoná chừng gấp hai tới ba lần Thanh Lan trấn, tường trắng chung quanh chừng năm thước, bên trên tường còn có những viên ngói màu xanh đậm, phản chiếu ánh sáng mặt trời vô cùng chói mắt.

Sau bức tường kia còn có thể nhìn thấy một ít cây cối hoặc là là trúc cao hơn bức tường, cũng có một ít dây leo bò qua bức tường, bên trên dây leo có lá xanh, cũng có những bông hoa nhỏ đua nhau nở, tạo thành một cảnh sắc vô cùng đẹp đẽ.

Nhưng mà Sở Mộ chỉ liếc nhìn qua, ánh mắt đã bị một tấm bia đá ngoài kiếm viện hấp dẫn. Tấm bia đá này cao chừng ba thước, toàn thân màu xám bạc, bên trên có bốn chữ to đỏ tươi, Ly Châu kiếm viện.

*****

Bốn chữ này giống như được tạo thành từ sắt thép, khắp nơi đều tỏa ra sự sắc bén, phong mang, lợi hại bức người, không có cách nào nhìn quá nhiều, nếu không sẽ cảm thấy hai mắt bị đâm cho đau đớn. Sau khi nhìn qua một lát, hai mắt Sở Mộ không thể không rời đi, nhìn vào hai Kiếm giả ở trước cửa. Hai Kiếm giả này một trái một phải đứng thẳng, lưng thẳng giống như kiếm, khí tức toàn thân vô cùng cô đọng, phong mang xoay quanh bốn phía, bọn họ mặt mày lạnh lùng, không chút biểu tình, hai mắt đóng mở cũng có từng đạo tinh mang lập lòe, nhìn chằm chằm vào Sở Mộ đang nhanh chóng chạy tới.

Lập tức Sở Mộ cảm thấy được hai cỗ ý chí sắc bén bắn thẳng tới, giống như là kiếm quang khiếm cho hắn có chút kinh hãi. Hai Kiếm giả mặc y phục màu trắng bên ngoài cửa này tuổi tác thoạt nhìn cũng không lớn, chỉ chừng giữa hai mươi mấy và ba mươi tuổi mà thôi, nhưng mà Sở Mộ lại không nhìn thấu ti vi bọn họ. Loại cảm giác này so với Ngụy Hồng còn cường đại hơn không ít, chỉ là dường như còn chưa đạt tới cấp độ Hóa Khí cảnh.

- Bán bộ Hóa khí....

Trong lòng Sở Mộ vang lên một tiếng nói, âm thầm kinh ngạc không thôi. Ly Châu kiếm viện này lại dùng hai Kiếm giả bán bộ Hóa khí làm thủ vệ, quả thực là kinh người tới cực điểm.

- Đứng lại, Ly Châu kiếm viện, người không có phận sự không được vào.

Một gã Kiếm giả trong đó nhìn chằm chằm vào Sở Mộ, ngữ khí lạnh nhạt nói.

- Ta tới kiếm viện bồi dưỡng.

Sở Mộ nhẹ giọng nói.

- Đưa ra kiếm chương nhập viện của kiếm phái cho ngươi.

Thanh âm của một Kiếm giả khác cũng lạnh nhạt như vậy.

Tay trái Sở Mộ đưa vào trong ngực, ý niệm tinh thần lan tràn vào trong oản luân không gian, đem kiếm chương nhập viện của Thanh Phong kiếm phái lấy ra. Lại móc từ trong ngực ra. Giá trị của oản luân không gian cực cao, vô cùng trân quý, cho dù là La Thiên Hùng cũng không có, dùng tu vi trước mắt của Sở Mộ, hiển nhiên hắn không dám mang theo oản luân không gian trên tay.

Trình kiếm chương, sau khi kiểm tra, lại nhìn Sở Mộ vài lần, trả lại kiếm chương, thủ vệ kia mới nói:

- Ngươi có thể đi vào.

Sở Mộ tiếp nhận kiếm chương rồi cất kỹ, bước đi vào trong kiếm viện. Trước mắt hắn là một con đường đầy đá cuội kéo dài tới phía trước. Mà hai bên thì là rừng trúc, tản ra từng trận thơm ngát. Hơn nữa Sở Mộ còn nhạy cảm phát hiện ra, linh khí trong này nếu như so với Thanh Phong kiếm phái rõ ràng còn nồng đậm hơn không ít.

Một đường không ngừng đi về phía trước, không bao lâu sau Sở Mộ liền nhìn thấy nhiều Kiếm giả tụ tập lại với nhau thành top năm top ba. Tuổi tác đều chừng mười bảy mười tám tuổi, hoặc là chừng hai mươi tuổi. Tu vi mỗi một người ít nhất đều đạt tới thập đoạn sơ kỳ.

- Những người này nhìn thấy Sở Mộ, nhưng mà bọn họ chỉ liếc mắt qua. Cũng không có để ý tới. Bởi vì Sở Mộ chỉ có tu vi thập đoạn trung kỳ mà thôi. Tu vi như vậy trong kiếm viện cũng có số lớn, cũng không cần đặt vào trong mắt.

Sở Mộ bước qua, cẩn thận cảm nhận khí tức chấn động trên người đám Kiếm giả này, quả nhiên đều không giống bình thường. Vốn không phải là tồn tại mà đám tán Kiếm giả kia có thể so sánh được.

- Không biết vị trí của Thanh Phong kiếm phái ở chỗ nào?

Sở Mộ quét mắt một vòng, nhớ tới La Ngọc Phong từng nói qua, trong Ly Châu kiếm viện, kiếm phái khác nhau không được phân phối cùng một viện.

- Xem ra vẫn phải tìm người hỏi một chút.

- Đi, nghe nói bên kia có trò hay để xem.

Đột nhiên cách đó không xa có một Kiếm giả đi tới, vẻ mặt hưng phấn nói với một Kiếm giả khác.

- Có trò gì hay cơ chứ?

Một Kiếm giả khác cũng đi tới, miệng hỏi, hắn là đối tượng mà Sở Mộ định hỏi thăm.

- Là những đệ tử mới tới của Thanh Phong kiếm phái đang bị sỉ nhục, thực là đáng thương a. Chỉ có một cánh tay.

Người này vừa đi vừa nói chuyện.

- Đệ tử mới tới của Thanh Phong kiếm phái, chỉ có một cánh tay?

Trong mắt hiện lên một đạo tinh mang, nhìn chằm chằm vào hai Kiếm giả kia, Sở Mộ chợt thi triển bộ pháp đuổi theo.

- Quỳ xuống, lập tức nói lời xin lỗi với ta, nếu không chúng ta sẽ lên đấu kiếm đài giải quyết.

Một đạo thanh âm kiêu ngạo vang vọng.

- Rõ ràng là ngươi đụng vào ta trước, hẳn ngươi phải là người xin lỗi ta mới đúng.

Đạo thanh âm vừa vang lên kia vô cùng quật cường, lọt vào trong tai Sở Mộ khiến cho hắn cảm thấy rất là quen thuộc. Hai mắt hắn co rút lại, nhìn xuyên qua đám người, mơ hồ nhìn thấy một đạo thân ảnh quen thuộc.

Chen vào trong đám người, ánh mắt đảo qua, trong đó có một người vẻ mặt kiêu căng, đang đứng thẳng, trên mặt nở nụ cười lạnh, trong mắt có hàn mang lập lòe, đứng nhìn xuống người còn lại giống như nhìn vào con mồi, Sở Mộ cảm thấy người này có chút quen thuộc, chỉ là hắn cũng không nhớ tới đã gặp đối phương ở đâu.

Một người khác chỉ có một cánh tay nắm kiếm, ngồi xổm trên mặt đất, đầu ngước lên trên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào đối phương, hàm răng cắn chặt, vẻ mặt phẫn nộ và bất khuất.

- Nực cười, rõ ràng là tên tàn phế nhà ngươi đi đường không có mắt, hết lần này tới lần khác lại đụng phải người ta khiến cho ta bị thương, ngươi phải quỳ xuống xin lỗi, còn phải bồi thường, phải bồi thường ta ba khỏa Tăng khí hoàn, nếu không ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy.

Người này vuốt vuốt ngực mình, nghiêm túc quát, ngữ khí tràn ngập uy hiếp.

- Vậy sao? Ta cũng muốn nhìn xem ngươi sẽ không bỏ qua thế nào?

Sở Mộ bước ra phía trước một bước, nhìn thẳng vào người nọ, ngữ khí lạnh nhạt, trong mắt có một tia hàn mang lan tràn ra.

- Sở sư huynh.

Tạ Xuân Lôi vốn sững sờ, kế tiếp vẻ mặt tràn ngập kinh hỉ hô, hắn muốn đứng lên, nhưng mà dường như động tới vết thương cho nên khiến cho hắn hít sâu một ngụm khí lạnh, hai má giật giật. Nhưng mà hắn vẫn cố nén đau đớn mà đứng lên, vẻ mặt kích động nhìn qua Sở Mộ.

- Tạ sư huynh, ngươi không có bị sao chứ?

Sở Mộ quay lại nhìn về phía Tạ Xuân Lôi, mặt nở nụ cười, nói.

- Ta không sao, tên tôn tử này đánh lén ta, lại còn vu cáo ta đụng phải hắn.

Tạ Xuân Lôi nói ra, vẻ mặt tức giận nhìn chằm chằm vào người nọ, dường như nhớ tới cái gì đó mới bổ sung tiếp:

- Đúng rồi, hắn là đệ tử Thanh Lan kiếm phái.

- Đệ tử Thanh Lan kiếm phái?

Sở Mộ nao nao, lại nhìn người này, bỗng nhiên nhớ tới Ngụy Hồng, người này mặt mũi có vài phần tương tự với Ngụy Hồng, nhất định có quan hệ không bình thường với Ngụy Hồng.

- Thì ra là thế, khó trách lại hung hăng càn quấy như vậy.

- Ngươi cho rằng mời tới thập đoạn trung kỳ là có thể khiến cho ta lui bước, tha thứ cho ngươi sao? Ta cho ngươi biết, đây là chuyện tuyệt đối không có khả năng, coi như là chưởng giáo Thanh Phong kiếm phái các ngươi tới đây lý cũng đứng ở bên ta a.

Người này rống to một tiếng, chỉ là lúc nói chuyện, trong đáy mắt hiện lên vẻ khinh thường.

- Không cần chưởng giáo bổn phái tới đây, ngươi muốn đấu trên Đấu kiếm đài đúng không? Được. Đúng ngày không bằng gặp ngày, chúng ta sẽ phân sinh tử trên đấu kiếm đài.

Crypto.com Exchange

Chương (1-2308)